Bên dòng Dray Sap

Mời các bạn đọc truyện bên dòng Dray Sap truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Ben dong Dray Sap truyen ngan

Bên dòng Dray Sap truyện ngắn

“Tôi nói cô không nghe sao? Dừng ngay lại”. “Xin lỗi! Nếu không muốn thì ông vui lòng lại đằng kia. Ở đó ngắm thác cũng rất tuyệt!”. “Cô cứng đầu quá đấy. Nếu là nhân viên của tôi, cô sẽ bị đuổi việc ngay từ bây giờ”.
“Ông đi riêng một tour thì đầu tôi sẽ mềm ngay! Vả lại tôi không phải lính của ông. Ông chỉ là một vị khách bình thường như những người khác trong đoàn”.
Đây không biết là lần thứ bao nhiêu người đàn ông lên tiếng cắt ngang câu chuyện của Giang – cô hướng dẫn viên. Không khí có vẻ rất căng, chẳng ai chịu nhường ai. Người đàn ông cao ngạo, đã quen ra lệnh và người khác phải thừa hành! Nhất là trước sự có mặt cấp dưới khá đông, ông không cho phép quyền uy của mình bị xúc phạm. Còn Giang với cái nghề “làm dâu trăm họ”, sao cô phải trả treo như thế với khách. Mà có ai hỏi Dray Sap có từ đâu? Tự cô bắt đầu và ít ra cô cũng phải khéo léo lờ đi khi bị phản đối. Đằng này…
Sau vài câu lấy lòng sếp đại loại như “Thế mà cũng làm du lịch” hay “Du lịch tỉnh lẻ, chắc không còn chuyện gì để kể”, những người lớn tuổi trong đoàn ý tứ tản ra, ngắm cảnh vật xung quanh. Chỉ còn bọn trẻ hiếu kỳ nhao nhao “Vui lên sếp ơi! Đang đoạn hấp dẫn, cho tụi em thêm mấy phút”. Người đàn ông vẫn ngồi lì trên phiến đá, mắt lăm lăm nhìn Giang đầy thách thức. Cô nở nụ cười nửa miệng.
Đến đoạn nào rồi nhỉ? À!… “H’Mi hằng ngày vẫn cùng người yêu đi làm rẫy. Một hôm, trong lúc họ đang ngồi nghỉ trên phiến đá, bỗng thấy một con quái vật đầu to như quả núi, mắt lớn tựa nồi đồng, râu dài răng nhọn và toàn thân có vảy lấp lánh như bạc hiện lên trên bầu trời. Con quái vật bất ngờ sà xuống, chiếc vòi cắm sâu vào lòng đất. Một cột nước khổng lồ từ đấy phun trào lên. Sấm chớp rền trời, mưa tuôn dữ dội. Quái vật cắp cô gái bay đi. Khi trời quang mây tạnh, chàng trai hốt hoảng réo gọi người yêu. Chàng gọi mãi, gọi mãi cho đến lúc toàn thân chỉ còn lại bộ xương khô. Bộ xương đứng trơ ra vững chãi như một gốc cây lớn rồi cắm sâu vào gềnh đá. Chỗ ấy ngày nay là Dray Sap hay còn gọi là thác khói!”. Giọng Giang tròn vo, trong vắt và ngân nga như trêu ngươi vị khách khó tính. Thỉnh thoảng, cô chỉ tay về phía dòng nước cuồn cuộn đang đổ xuống, hơi bốc lên nghi ngút.
… “Buồn quá! Em không nghe nữa đâu! Mình đi tìm lan rừng đi anh…”. Cô gái trẻ nãy giờ háo hức, nũng nịu kéo tay chàng trai. Trước khi cất bước, chàng trai ngô nghê hỏi vọng lại: “Sao người yêu của H’Mi không đi tìm cô ấy hả chị?”. Giang cười vang. Thay vì trả lời, cô vặn lại: “Nếu là em, em có đi không?”. Chàng trai trẻ lúng túng, chưa kịp trả lời đã bị cô gái lôi tuột đi.
Đám thanh niên vội tản ra. Ai cũng cố chọn cho mình những góc ảnh đẹp. Những người trốn chốn phố phường náo nhiệt và đầy bụi trong kỳ nghỉ hiếm hoi đang hít lấy hít để bầu không khí thoảng mùi cỏ và hoa dại. Mới nhìn đã biết ngay, họ thuộc vào dạng người không quen vận động. Sau hành trình vượt dốc, mọi người uể oải ngả lưng bên những gốc cây hay rải rác trên từng phiến đá được thời gian bào mòn nhẵn. Chỉ có bọn trẻ, tận dụng cơ hội ghi điểm với đối tượng, tiếng cười, tiếng lao xao vọng lại như chim rừng vỡ tổ.
Nhiệm vụ đưa đường của Giang đã xong, những gì cần nói về nơi này cô đã nói hết. Trời còn khá sớm để chuẩn bị bữa chiều cho khách. Giang đứng tần ngần.
Người đàn ông khó tính ngồi trên phiến đá im lặng nãy giờ đưa tay vẫy Giang lại. Hình như khung cảnh quá nên thơ, khiến ông nhanh chóng nguôi ngoai cơn giận chăng? Giang không vồn vã cũng không dè dặt, cô bước đến bên cạnh như có ý chờ và sẵn lòng giúp đỡ khách một vài thông tin nào đó.
* * *
– Cô biết rõ về Dray Sap ư? Người đàn ông mở đầu câu chuyện. Giang im lặng, mắt mở to ra vẻ thăm dò. Và không đợi câu trả lời, người đàn ông tiếp tục: Thật sai lầm khi bảo H’Mi bị quái vật bắt đi. Cô thử nhìn xem! Dòng thác đang đổ xuống chẳng khác nào một bình rượu cưới khổng lồ. Đôi tân lang và tân nương trong cơn chếnh choáng men tình đã hào phóng rót tràn ra.
– Ông khéo tưởng tượng! Tôi làm nghề đã 5 năm, khách đến nhiều như nước thác nhưng lần đầu tiên mới nghe ông nói kiểu này.
– Cô không để ý đó thôi! Người đàn bà trong câu chuyện đã chạy theo những thứ phù hoa. Con quái vật sao không mang hình ruộng đồng, nương rẫy mà mình lấp lánh ánh bạc? Bề ngoài của nó đã thể hiện sự giàu có và sức mạnh quyền lực!
Mắt người đàn ông vẫn không rời ngọn thác, nét mặt dửng dưng. Nhưng bằng linh cảm phụ nữ, Giang dần hiểu ra vì sao lúc nãy ông ta lại phản ứng dữ dội.

Gửi bình luận