Câu chuyện đôi mèo

Mời các bạn đọc truyện câu chuyện đôi mèo truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Cau chuyen doi meo truyen ngan

Câu chuyện đôi mèo truyện ngắn

XL phóng tác một trong các truyện tranh đầu tay của Tsukasa HOJO. Nhắc tới tên tuổi Tsukasa HOJO là chắc chắn ai cũng nhớ đến tập manga “City Hunter”, được Thành Long đưa lên màn bạc Hồng Kông với cuốn phim mang cùng tựa (dịch sang tiếng Hoa là “Thành thị liệp nhân”). Nếu như nhân vật chính của “Thành thị liệp nhân”, Ryo Saeba (Nicky Larson) là một nhân vật anh hùng cứu khổn phò nguy và được tác giả chấm phá qua những nét dí dỏm và “dê dổm” nhưng lại rất chung tình và hùng tài đởm lược (mẫu người yêu lý tưởng của phái đẹp mà !), thì “câu chuyện đôi mèo”, tác phẩm đầu tay dưới hình thức truyện ngắn, lại là một câu chuyện hết sức cảm động…..
XL chỉ mong sẽ chuyển đạt đúng mức những cảm xúc mà tác giả muốn truyền lại cho độc giả, và điều này thật không dễ qua lối truyện phóng tác, nếu có sơ xuất mong các bạn thông cảm !
***
Tôi tên là Yuichi Moriyama, nghề nghiệp : nhiếp ảnh gia ở Tokyo, thật ra tôi mới vừa vào nghề và chẳng có chút tiếng tăm nào, đến nỗi, để kiếm ăn qua ngày, tôi phải tìm đủ cách, ngay cả đi rình chụp ảnh những nhân vật có tiếng tăm trong chính giới hay nhân vật đại chúng, khi họ có những mối tình vụng trộm, để mong bán lại những tấm hình xì căng đan đó mà nuôi thân ….
Một buổi tối nọ, tôi đang rình chụp một tấm ảnh như thế, nên thắt dây quanh hông và từ từ thả mình xuống cửa sổ tầng thứ 11 của một khách sạn lớn, tôi được tin có một chính khách sẽ vào mướn phòng ở đó với cô đào nhí của ông ta. Một tấm hình chụp như thế sẽ giúp tôi sống lây lất được một vài tuần lễ, nếu khéo ăn khéo nhịn, nên dù hoàn cảnh thật nguy hiểm tôi cũng không ngần ngại. Chờ đợi đến khuya rồi ông ta cũng về phòng với cô đào, một loại “mèo móng đỏ” khá xinh đẹp và trẻ măng, tôi mừng rỡ áp sát ống kính vào cửa sổ, đợi đúng lúc sẽ bấm máy. Đang lúc hồi hộp bỗng “loảng xoảng” … ơ kìa, tiếng người đầu bếp của khách sạn chửi rủa om sòm “đồ mắc dịch dám ăn vụng của ông hả !!” và từ trên cửa sổ lầu cao nhất của khách sạn, một con mèo rơi xuống, đằng sau nó là vài món dụng cụ nấu ăn như dao nĩa phóng theo, kèm với tiếng chửi “tao mà bắt được mày là mày chết !” … Con mèo có lẽ bị rượt nà nên đã phóng đại qua cửa sổ để tìm đường thoát thân, nhưng rơi từ một độ cao như thế, dù là giống mèo cũng không sao sống sót, trong lúc nguy cấp, tôi không kịp suy nghĩ nữa, lấy trớn đạp mạnh vào tường để tung mình ra giữa khoảng không mà cứu nó. Chụp được nó trong tay rồi, chưa kịp mừng thì cái đà tung ra mạnh quá đã khiến tôi bay một cái rầm vào … ngay trong cửa sổ kiếng căn phòng tôi đang rình chụp ảnh, sợi dây an toàn cột nơi hông cũng bị đứt ngang, khiến tôi rớt cái bịch trước cặp mắt sửng sốt của nhà chính khách đang ở trần phơi bụng phệ và cô mèo móng đỏ của ông ta ! Ông ta hốt hoảng la rầm kêu cứu và lập tức mấy người cận vệ chạy ngay vào … khỏi nói quý vị cũng hình dung được tôi bị bầm dập tới cỡ nào, cả cái máy ảnh cũng bị đập bể nát, rồi chúng liệng tôi với máy ảnh bể cùng con mèo vào dãy thùng rác bên hông khách sạn.
Tôi muốn khóc khi thấy cái máy ảnh tiêu tùng … trời ơi, có cơm ăn hay không là nhờ nó vậy mà … con mèo kêu mấy tiếng “meo meo” như an ủi càng khiến tôi đâm cáu, tôi gắt nó ” meo cái đầu của mày á ! tao đến nông nỗi này cũng tại mày chứ ai mà meo !!” … Con mèo như biết lỗi, nó lết lết tới trước mặt tôi, đến lúc đó tôi mới thấy cẳng trước của nó đã bị thương và đang chảy máu, nó bước cà nhắc trông thật tội nghiệp, bao nhiêu giận dữ tiêu tan và tôi mủi lòng cởi áo ngoài, xé cái áo lá bên trong đã cũ mèm và băng bó cho nó. Xong tôi bồng nó lên ngang mặt mình, con mèo có đôi mắt trong veo thật đẹp với cái nhìn như biết nói, tôi nhìn vào mắt nó và nói với nó như tự nói với mình :
“Cái áo này tao cả tháng rồi chưa giặt, nhưng có còn hơn không ! Tên tao là Yuichi Moriyama, mày đừng thấy tao mang tên họ của con người mà ái ngại nhé, thật ra tao cũng như mày thôi, tao sống như một con mèo hoang chẳng có tương lai gì hết … cùng là mèo hoang với nhau nên tao giúp mày thì cũng thường thôi phải không ?”
Con mèo nhìn chăm vào tôi không chớp mắt, như thể nó hiểu và muốn chia sẻ những gì tôi nói, tôi phì cười vì ý nghĩ đó, rồi thả con mèo đi … trời đêm Tokyo lạnh thật nhé, bớt có cái áo lá mà tôi đã hắt hơi lia lịa …
*

Gửi bình luận