Chàng chăn cừu và người ngoài hành tinh

Mời các bạn đọc truyện chàng chăn cừu và người ngoài hành tinh truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Chang chan cuu va nguoi ngoai hanh tinh truyen ngan

Chàng chăn cừu và người ngoài hành tinh truyện ngắn

Con tàu vũ trụ xuyên qua lớp mây và bắt đầu vẽ những vòng tròn phía trên các vách đá trần trụi để chuẩn bị hạ cánh.
Phi công Ikles có một nhiệm vụ cụ thể: thu thập thông tin về sự phát triển trí tuệ của con người và chuyển cho căn cứ của mình trên hành tinh Uplon.
Để làm điều này, theo hướng dẫn, anh ta phải tiếp xúc với hai người ở hai thái cực của xã hội loài người: chàng chăn cừu Martin Romero sống gần thành phố Soria của Tây Ban Nha, trên bình nguyên nơi có con sông Duero chảy, và Germain Ruff, một nhà tài chính lừng danh thế giới, người sở hữu nhiều nhà máy và tập đoàn, chủ tịch một công ty khổng lồ và là cổ đông chính của nhiều ngân hàng.
Ikles nhanh chóng xác định được vị trí bãi chăn cừu của Martin. Còn chàng chăn cừu đã theo dõi chuyển động của chiếc đĩa bay được hơn mười phút. Những con cừu hoảng sợ tụm lại xung quanh Martin, chó thì sủa dữ dội.
– Im lặng Sultan, đó là chuyện vặt – Martin vỗ về chú chó.
Con tàu nhẹ nhàng tiếp đất. Ikles nhìn thấy Martin. Chiếc áo choàng rách vắt vai, chàng chăn cừu ngồi trước căn lều nghèo nàn của mình thổi ngọn lửa đã sắp tàn.
Người ngoài hành tinh ngạc nhiên vì sự bình thản của chàng chăn cừu, anh ta chờ đợi sự sợ hãi hay khâm phục, nhưng Martin chỉ bình thản giữ con Sultan đang sủa inh ỏi.
– Xin chào buổi chiều – Ikles chào chàng chăn cừu.
– Xin chào buổi chiều – Martin đáp lời – Hãy ngồi gần ngọn lửa, không nóng nữa đâu.
Người phi công sững sờ làm theo lời khuyên của anh ta. “Có lẽ anh ta là một thằng ngốc”, Ikles nghĩ thầm và hỏi to:
– Anh có biết tôi từ đâu tới không?
– Tôi nghĩ rằng anh từ xa tới – chàng chăn cừu đáp.
– Anh có nhìn thấy ngôi sao kia không? Vậy mà tôi đến từ ngôi sao còn xa hơn thế nữa.
Martin xoa chiếc cằm không cạo và trả lời vị khách:
– Tôi vẫn luôn nghĩ rằng trên cao kia có người.
– Do đâu mà anh nghĩ như vậy?
– Dân chăn cừu có nhiều thời gian rỗi, có thể nghĩ bao nhiêu tùy thích. – Và anh có hay suy nghĩ không? – Ikles hỏi giọng châm biếm không che đậy.
– Thỉnh thoảng. Thời gian trôi chậm và cần phải dùng nó để làm điều gì đó…
– Anh có thể kể cho tôi nghe anh nghĩ về điều gì?
– Tại sao lại không? Tôi nghĩ ra các trò chơi khác nhau.
Và anh ta xếp những viên đá thành hình vuông trên mặt đất, sau đó chia thành hai hình tam giác vuông bằng nhau. Ikles tò mò theo dõi động tác của anh ta. Khi nhìn thấy Martin chia những góc vuông bằng đường chéo, anh phi công nhướn mày vì ngạc nhiên: chàng chăn cừu đã chứng minh định lý mà người Trái đất gọi là định lý Pythagore!
Cuối cùng Martin cũng ngẩng lên nhìn Ikles, mỉm cười và nói:
– Thật thú vị phải không, chập hai hình vuông và được một hình vuông to hơn.
Và anh ta chỉ vào hình vuông được tạo nên bởi cạnh huyền của tam giác.
– Anh đã học hình học chưa? – Ikles hỏi.
Martin lại xoa cằm.
– Hình học ư? Đó là gì vậy? Tôi chưa nghe đến nó bao giờ. Tôi đã từng được đi học lúc còn bé tí, tôi biết đọc, biết viết và biết làm tính đôi chút.
Ikles không tin ở mắt mình: kẻ thất học thông thái này đã tự mình, không cần ai giúp đỡ, chứng minh được định lý đã làm lưu danh tên tuổi nhà bác học chứng minh được nó!
Người chăn cừu đưa cho anh phi công một mẩu bánh mì và phômai. Ikles nhận lấy và hỏi:
– Anh còn có những trò chơi giải trí nào nữa trong lúc cô đơn?
Martin lại xếp những viên đá, nhưng bây giờ cách rất xa nhau. Anh ta, theo cách của mình, đã diễn giải rất thông minh bản chất của thuyết tương đối và kết luận:
– Chiều dài, chiều rộng và chiều cao, đó chưa phải là tất cả. Vẫn còn có một chiều nữa, mà có thể là còn nhiều chiều khác nữa…
Ikles sửng sốt.
– Anh đã khi nào nghe nói tới Einstein chưa?
– Chưa nghe tới, thưa ngài. Mà ông ta là ai?
Người phi công không còn mảy may nghi ngờ: con người Trái đất này với những hiểu biết bản năng về toán học cao cấp đúng là một thiên tài.
Giọng nói của người chăn cừu lôi anh ra khỏi trạng thái trầm ngâm:
– Ngài lần đầu tiên xuống đây?
– Với tôi là lần đầu tiên nhưng những người khác đã xuống đây từ trước.
– Vậy tại sao chúng tôi không nhìn thấy họ?
– Họ đến Trái đất từ hơn 30 triệu năm trước, và dấu vết họ để lại vẫn còn cho đến ngày nay. Trên núi trọc ở Andes, ở biên giới giữa Peru và Bolivia, họ đã xây dựng những công trình vĩ đại. Ở châu thổ sông Nazca vẫn còn một sân bay vũ trụ khổng lồ, nơi những con tàu của họ cất cánh và hạ cánh. Những sinh vật đó, tổ tiên của tôi, đã xây dựng một thành phố chỉ có thể đến được đó bằng cây cầu làm từ ánh sáng bắc qua một khe núi sâu, chính xác hơn là bằng thứ vật chất đã bị ion hóa, xuất hiện theo mong muốn của họ.

Gửi bình luận