Chiếc nhẫn

Mời các bạn đọc truyện chiếc nhẫn truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Chiec nhan truyen ngan

Chiếc nhẫn truyện ngắn

Có người nói  “Sự thật không như vẻ bề ngoài của nó…” có phải vậy không?

Hiền vào phòng vứt cái túi phịch lên bàn. Cả phòng chỉ có mình Hiền là lên muộn nhất. Tối qua Hiền thức hơi khuya nên sáng nay dậy hơi trễ hơn bình thường. Chị trưởng phòng kêu:
– Đi ăn sáng Hiền ơi.
Cả phòng sau đó liền trực chỉ quán phở quen thuộc. Quán cũng gần nằm phía bên kia đường nên mấy chị em thả bộ tà tà đi qua. Xe cộ trên đường phố cũng đã bắt đầu đông kín. Đưa tay khẽ kéo chiếc ghế ngồi xuống, Hiền đưa tay lên nhẹ vuốt mái tóc. Chợt chị phó phòng nhìn tay Hiền kêu to lên:
– Trời con Hiền mày chưa chồng sao lại đeo nhẫn vào ngón tay đó.
Thấy mọi người đổ mắt chú ý nhìn, Hiền đưa cao ngón tay áp út lên. Trong nắng sớm chiếc nhẫn vàng lóng lánh sáng màu vàng óng thật đẹp. Hiền thả tay xuống rồi bình thản trả lời:
– Nó rất xứng đáng được đeo vào ngón này.
Mọi người nhìn Hiền ngạc nhiên không hiểu. Một chị không nén nổi hỏi:
– Người yêu hay chồng sắp cưới của em tặng?
– Trời đất. Mấy chị cũng biết là em đã có ai đâu mà? – Hiền giãy nãy.
– Vậy sao em nói là nó xứng đáng, với lại con gái chưa có chồng mà đeo ngón đó là coi như hết duyên đấy em ơi. – Chị đó nói tiếp.
– Có một câu chuyện buồn liên quan đến nó. Em đeo nó là để nhắc nhở mình luôn nhớ đến vài điều trong cuộc sống. – Hiền bâng khuâng đưa mắt nhìn ra xa trả lời.
– Sao em lại đa cảm thế? – Chị Trưởng phòng trách yêu.
Hiền cười không nói gì chỉ im lặng gắp đũa. Lúc về phòng, mọi người đều tò mò năn nỉ Hiền kể lại câu chuyện liên quan đến cái nhẫn.
Trong khu nhà trọ gần chỗ Hiền ở, có một cô gái điếm hạng rẻ tiền đã sinh sống ở đây cũng đã khá lâu. Chị cũng đã gần bốn mươi. Nhan sắc của chị cũng đã tàn tạ theo ngày tháng và theo cái nghề chị đang làm. Ban đầu người ta cũng rất ngại tiếp xúc với chị, vì vốn dĩ họ khinh bỉ cái nghề chị đang làm. Chị cũng chẳng hề để chuyện đó vào tâm. Chắc là chị cũng đã quá quen với cung cách mà thiên hạ đối xử với mình.
Nhưng rồi dần dần bằng sự giúp đỡ rất nhiệt tình của mình với hàng xóm, họ cũng đã coi chị như một người bình thường cũng như bao người khác. Đặc biệt hơn nữa, họ lại khám phá ra chị còn là một người chích lễ rất giỏi. Nhiều người trong khu nhà trọ bị cảm gió, đã nhanh chóng khỏi bệnh cũng nhờ chị không quản ngại đêm hôm khuya khoắt giúp cho họ. Vì thế họ càng quý chị hơn và cũng tránh không bao giờ nhắc đến cái nghề chị đang làm, cho dù rằng hàng đêm chị vẫn phải dựa vào nó để mưu sinh.
Người nghèo mà sinh sống thì lúc nào cũng phải lấy chỗ này để đắp chỗ kia. Do đó nếu khỏe mạnh thì không nói làm gì, nếu lỡ ốm đi vài ba bữa là tiền trôi ra sông ra biển. Vì thế quanh khu nhà trọ lúc nào cũng có sẵn vài người cho vay tiền góp, trong số đó nổi lên một người là bà Tư béo. Hầu hết trong khu này đều là con nợ của bà. Người ít thì vài trăm, người nhiều thì một vài triệu. Bà lấy lãi 20% cứng góp trả hàng ngày.
Thực ra thì kiểu mượn trả góp này lãi thực sự còn hơn 20% rất nhiều, vì vốn của chủ nợ được rút dần dần theo ngày. Do vậy có người nợ bà từ năm này qua năm khác, nhưng cũng không ai dám xù nếu còn muốn ở lại Thành phố làm ăn. Có một lần, một người thợ hồ nợ hơn năm trăm ngàn và trong thời gian thất nghiệp không kiếm được tiền trả cho bà, anh ta lén lút dọn nhà bỏ đi nơi khác. Bà gạch sổ trừ nợ cho anh ta và đồng thời cho người khuyến mãi thêm nhát dao.
Trưa nay Hiền vừa đi làm về, trong lúc đi ngang qua khu nhà trọ Hiền nghe tiếng bà Tư béo tru tréo:
– Cái con đĩ chết băm chết dằm kia. Mày đã hơn 1 tuần nay thất hẹn với bà rồi. Bữa nay mày không chịu trả cho bà, bà sẽ cho người liệng mày xuống kênh bây giờ.
– Chị ráng thư thư thêm cho em ít hôm, mấy hôm nay em bệnh chưa thể đi làm được chị ơi. – Giọng chị gái điếm vang lên yếu ớt trong tiếng ho ngắt quãng.
– Mày đeo vàng sáng rực cả tay sao không chịu bán đi trả cho tao. – Giọng bà vang lên cay nghiệt.
Nghe tiếng xe của Hiền, chị gái điếm vội vã lao ra chặn Hiền lại:
– Hiền ơi.

Truyện ngắn chiếc nhẫn truyen18.com

Hiền dừng xe. Chị nhìn Hiền vẻ cầu khẩn:
– Hiền giúp cho chị, cho chị mượn đỡ vài trăm.

Gửi bình luận