Chú voi con

Mời các bạn đọc truyện chú voi con truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Chu voi con truyen ngan

Chú voi con truyện ngắn

LỜI GIỚI THIỆU CỦA DỊCH GIẢ :
R. Kipling (1865–1936) được gửi ăn học ở Anh từ năm 6 tuổi rồi trở về Ấn Độ năm 17 tuổi. Tại đây ông bắt đầu làm thơ, viết truyện ngắn và làm báo. Năm 1889 (24 tuổi), ông trở về Anh khi tên tuổi đã lẫy lừng. Do kết hôn với con gái một giám đốc nhà xuất bản Mỹ nên phần lớn tác phẩm quan trọng của ông, viết trong khoảng 1890 tới 1901, được xuất bản ở Mỹ. Năm 1902, ông trở về Anh, rồi du lịch châu Phi. Năm 1907, ông được trao giải Nobel văn chương. Tác phẩm của ông thường viết về những người lính hay quan chức Anh ở các thuộc địa, đặc biệt là ở Ấn Độ và Burma (nay là Myanmar). Ngoài ra ông còn có một lượng lớn những truyện viết cho trẻ em (như truyện được giới thiệu ở đây, rút từ tập Just So Stories, xuất bản năm 1902). Sự gần gũi của ông với giới chức Anh ở các thuộc địa khiến ông có xu hướng ủng hộ chế độ này, vốn trái ngược với xu thế tự do của thời đại. Nên về già ông sống rất cô đơn và khép kín. Nhưng về sự nghiệp văn chương, ông vẫn là cây bút có nghề với bút pháp tinh tế, phức hợp và đạt hiệu ứng cao.

Ngày xửa ngày xưa, các cháu ạ, bọn voi không có vòi. Chúng chỉ có một cái mũi bự, hơi đen, bằng cỡ cái ủng, có thể lắc qua lắc lại nhưng không thể dùng để nhón vật nào lên được. Nhưng rồi lại có một chú voi mới – chú voi con – một chú voi tò mò vô hạn, nghĩa là nó đặt ra vô số câu hỏi. Chú sống ở châu Phi, và làm tràn ngập châu Phi bằng những câu hỏi oái ăm vô tận của chú. Chú hỏi bà dì Đà Điểu cao kều tại sao lông đuôi của bà lại mọc như thế, và bà dì đét cho chú mấy cái bằng bàn chân rất cứng của bà. Chú hỏi ông bác Hươu Cao Cổ lênh khênh cái gì làm da bác lốm đốm thế, và ông bác lênh khênh đét chú bằng bàn chân móng guốc của bác ấy. Thế nhưng chú vẫn tò mò vô cùng! Chú hỏi bà dì dềnh dàng Hà Mã sao mắt dì đỏ thế, bà dì đét chú bằng cái chân móng guốc to bè của bà ấy, và chú hỏi ông bác lông lá Khỉ Đầu Chó tại sao trái dưa lại có vị như thế, ông bác lông lá này đét chú bằng bàn tay lông lá của ông ta. Vậy mà chú vẫn tò mò vô cùng! Chú hỏi về đủ thứ chuyện mà chú thấy, nghe, ngửi, hay sờ được, và mọi ông bác bà dì cứ đét chú. Vậy mà chú vẫn vô cùng tò mò!
Một sáng đẹp trời, chú voi con bịa ra một câu hỏi hoàn toàn mới. Chú hỏi, “Cá sấu ăn gì trong bữa tối?” Thế là mọi người kêu “Sụyt!” ầm lên với giọng hoảng hốt, và họ lập tức đét chú túi bụi suốt một hồi lâu.
Nhưng vừa xong trận đòn, chú lại đến gặp chim Kolokolo đậu trong một bụi gai rậm, chú nói, “Cha cháu đã đét cháu, mẹ cháu đã đét cháu, mọi ông bác bà dì cũng đét cháu vì thói tò mò quá độ; vậy mà cháu vẫn muốn biết cá sấu ăn gì trong bữa tối!”.
Chim Kolokolo kêu lên với giọng đau khổ, “Tới con sông Limpopo xanh xám đầy cây thuốc sốt mà tìm xem”. Sáng hôm sau, chú voi con tò mò tha một trăm cân chuối, một trăm cân mía và mười bảy trái dưa, và nói với mọi gia đình thân thuộc, “Tạm biệt, con sẽ đến sông Limpopo xanh xám đầy cây thuốc sốt để tìm xem cá sấu ăn gì trong bữa tối”. Và tất cả lại xúm vào đét chú để chúc may mắn, mặc dù chú hết sức lễ phép xin mọi người ngưng lại.
Rồi chú đi, hơi bất mãn, nhưng không ngạc nhiên, vừa đi vừa ăn dưa rồi quăng vỏ bừa bãi vì chú không thể nhặt lên được.
Chú đi từ thị trấn Graham tới Kimberley, rồi từ Kimberley đến xứ Khama, lại từ Khama theo ngả đông để ngược lên bắc, ăn dưa liên tục, và sau cùng chú đến được bờ sông Limpopo xanh xám mọc đầy cây thuốc sốt, đúng như chim Kolokolo đã nói.
Đến đây các cháu phải hiểu rằng, cho đến tuần đó, ngày đó, giờ đó và phút đó, chú voi cực kỳ tò mò này chưa từng trông thấy con cá sấu nào, và không biết nó hình dáng ra sao. Đó là tất cả nỗi tò mò của chú.
Vật đầu tiên chú thấy là một con trăn hai màu cuộn quanh một tảng đá.
“Xin lỗi bác”, chú nói rất lễ phép, “bác có từng thấy một ông cá sấu nào trong cái khu um tùm này không?”.
“Có từng thấy cá sấu không à?”, bác Trăn hỏi lại với giọng khinh thị. “Chú định hỏi thêm cái gì?”.
“Xin lỗi bác”, chú voi nói, “nhưng bác làm ơn cho cháu biết ông ấy ăn gì trong bữa tối được không?”.
Bác Trăn lập tức duỗi người ra khỏi tảng đá và đét chú voi bằng cái đuôi đầy vẩy như cây roi của ông ấy.
“Kỳ lạ quá”, chú voi nói, “vì cha cháu với mẹ cháu, rồi tất cả các bác các dì, chưa kể bà dì Hà Mã, ông bác Khỉ Đầu Chó, đều đét cháu vì tội tò mò – với bác này thì chắc cũng vậy”.

Gửi bình luận