Chuyện không thể gọi tên

Mời các bạn đọc truyện chuyện không thể gọi tên truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Chuyen khong the goi ten truyen ngan

Chuyện không thể gọi tên truyện ngắn

Cặp kính anh đã tháo bỏ đầu giường. Mặt chiếc đồng hồ không nhìn rõ số, mờ mờ một quầng trắng trong đêm. Anh bật điện thoại, hướng ánh sáng về phía nó. Vẫn chẳng thấy. Cô đang ngủ, ngực ập vào chiếc gối ôm, thở đều. Nằm thêm một lúc, anh chỏi tay ngồi dậy. Cô thở nhẹ, trở mình về phía ngược lại. Lại thở đều. Anh đã buông hai chân xuống đất, nghĩ sao, trườn người lên hôn nhẹ tóc cô. Cô càm ràm:
– Ngủ đi. Mai lại dậy trễ…
Anh không trả lời, quờ tay lấy gói thuốc trên cái tủ đầu giường.
Trăng sau mưa. Ướt. Một chuỗi sương huyền bí lóe dọc thành lan can. Anh vẫn không mang kính lên. Ngắm đêm qua cặp mắt của người cận thị có cái hay của nó. Những đốm đèn phía xa tỏa lên thành quầng. Lạ lùng. Rờn rợn.
Chiếc điện thoại đã hiện rõ màn hình. 1 giờ 44, nó đang nhảy… 1 giờ 45. Anh chống hai tay lên thành lan can. Đốt một điếu thuốc. Còn khoảng mười đến mười lăm phút nữa. Thấy ướt ướt dưới chân, anh bật đèn trần ban công. Thì ra mưa tạt. Hôm nay thứ bảy. Cô sẽ về muộn hơn. Có tiếng máy xe nổ từ xa. Xa thế này khó phân biệt là một chiếc hay hai chiếc. Đôi khi gã chở cô về. Đôi khi cô chạy một mình. Thường thì một mình. Chiếc xe trắng. Chờ thêm một lát. Tiếng máy xe lại lịm. Đúng “lịch” còn khoảng bảy phút nữa.
Mấy con thiêu thân bay quàng đập vào mặt anh. Anh mang kính lên. Tạnh mưa, thiêu thân lại vào. Nguyên nhân là cái bóng đèn kia. Anh vào phòng, lấy chiếc ghế. Đáy cái chụp đèn đầy xác thiêu thân. Anh vặn cái chụp. Một đám thiêu thân khô cong. Nhưng anh nghĩ, nếu đổ xác chúng ra cái bóng đèn sẽ quá sáng. Lại vặn vào. Tốt nhất là tắt luôn cái đèn đi. Anh trả chiếc ghế vào phòng. Trở ra. Ngồi trong bóng tối. Việc vặn cái chụp đèn mất mười ba phút. Cô vẫn chưa về.
Con hẻm cách dưới chân anh chín mét. Có lẽ hơn một chút. Phía dưới có một cái cột đèn. Ngược sáng. Nếu cô có ngước mặt lên cũng sẽ chẳng thấy anh. Nhiều đêm anh đã cho phép mình nhô hẳn đầu ra khỏi thành lan can. Những đêm trong tuần, cô thường về sau 0 giờ. Thứ bảy, chủ nhật, ngày lễ thường khoảng 2 giờ. Đôi khi sớm hơn, hoặc trễ hơn.
Cái nắp cống dưới mặt hẻm bật lên thành một âm khô. Gã thanh niên tắt máy cho xe trôi vào hẻm. Chiếc xe dừng lại. Hôm nay cô mặc một cái váy màu vàng. Vàng hoa hướng dương. Hướng dương nửa đêm. Vầng lưng tỏa ngược ánh đèn, xanh như một thứ kem. Cô rút điện thoại, bấm phím. Gã thanh niên móc gói thuốc. Cô vừa nghe điện thoại vừa chìa tay. Gã thanh niên gắn thẳng điếu thuốc lên môi cô. Bật lửa. Cô kẹp điếu thuốc trên hai đầu ngón tay. Rít vài hơi, chìa lại phía gã. Gã quay đầu xe. Cô vẫn nói chuyện điện thoại. Tiếng máy xe nổ. Còn lại mình cô trên mặt hẻm. Anh nép hẳn vào bụi cây trên sân thượng. Nước lạnh buốt trôi xuống cổ. Cô vẫn nói chuyện điện thoại. Bất ngờ, cô ngước mặt lên. Theo phản xạ anh giật mình chui tọt đầu vào lan can. Tất nhiên cô không thấy. Nhưng anh kịp nhìn rõ trong một tích tắc những vệt kim tuyến lấp lánh trên hai quầng mắt cô. Quầng mắt tô rất đậm, cũng hắt ánh vàng kim. Hai vệt chì kẻ lông mày đen nhánh. Cô cách anh chín mét, nhưng dường vẫn nghe mùi hương tỏa dìu dịu…
Cuộc nói chuyện qua điện thoại kéo dài hơn mười phút. Cô đóng nắp máy, lục cái bóp tìm chìa khóa. Con chó xù từ trong nhà lao vọt ra. Nó quẫy đuôi, mũi chúi vào đôi giày cao gót. Cô kéo sợi xích. Con chó lăng xăng chạy trước. Nó gác chân lên cột đèn. Cô kéo mạnh sợi xích. Con chó đi theo hướng giật lùi vào cửa. Tiếng rít dài của kim loại. Anh còn nghe thêm một chuỗi lách cách, cô vặn ổ khóa.
Trăng trượt qua đỉnh đầu. Thành lan can ướt lạnh. Anh rút điếu thuốc cuối cùng, bóp cái gói. Đêm còn lại đúng nghĩa đêm. Mênh mông. Anh ở ngoài mọi căn nhà.
Anh mở cửa sân thượng. Khoảng cách với dưới kia đã là mười hai mét. Có một chuyến bay ngang đầu. Không rõ cất cánh hay hạ cánh. Đèn đỏ dưới cánh chớp đều. Gió. Gió khiến anh khẽ rùng người. Ánh đèn phía phòng cô còn sáng. Cô đang tẩy trang, bước vào bồn tắm. Anh chỉ nghĩ đến đấy, chưa bao giờ lấn thêm. Tại sao nhỉ? Anh tự mỉm cười. Ánh đèn bên kia tắt hẳn. Anh ngồi thêm một lúc. Một con chó sủa, âm điệu nửa tỉnh nửa mơ. Lắc ắc.

Gửi bình luận