Cô mình

Mời các bạn đọc truyện cô mình truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Co minh truyen ngan

Cô mình truyện ngắn

TPCN – Cô mình hai mươi hai tuổi, kể cả tuổi mụ. Cô mình không còn là con gái nhưng cũng không hẳn là đàn bà theo đúng cái nghĩa mà nó phải có.

Người đàn ông của đời cô mình đã, đang và sẽ tiếp tục đặt bên cạnh người đàn bà khác cùng với một lô lốc những trách nhiệm mà cô mình không bao giờ có thể đòi hỏi. Cô mình tự gọi mình là loài địa y, ăn mày hạnh phúc…

Ngài – cách mà cô mình gọi người đàn ông của đời mình- giờ với cô mình là khoảng cách của hai đầu đất nước. Cái gia đình trọn vẹn của Ngài, nơi cô mình hằng ao ước thì Ngài lại cho là địa ngục.

Vài tháng một lần, cô mình chờ Ngài trong căn phòng trọ 1O m2 ẩm thấp và mênh mông sự lạnh lẽo. Sau vài phút đầu, nước mắt cô mình bao giờ cũng chảy ra để bao giờ cũng nhận về một cái cau mày không có bóng dáng của sự thông cảm.

Cô mình bấu chặt Ngài. Riết róng lỏng dần. Ngài duôi mình bình thản như chưa bao giờ xa cách. Tiếng ngáy của Ngài nặng nhưng cô mình thấy lòng nhẹ bẫng. Mắt cô mình mở chong chong trong đêm. Và bắt đầu đếm lùi. Khoảng thời gian rất chật…

Càng ngày cô mình càng rút sâu vào cố thủ trong chính sự lạnh lẽo mà cô mình tự tạo ra cho mình. Không thể ngồi kể với những người bạn gái cùng lớp về một người yêu đã có vợ trong khi họ thay người yêu như thay xe cộ hay đồ trang sức, cô mình thường ngủ gật bù cho những đêm thức trắng…

Lần ra gần đây nhất, Ngài mang tặng cô mình một con mèo tam thể tuyệt đẹp kèm lời cảnh báo:

-Nếu cứ sống như thế này thì hành trang của em khi ra trường chỉ có tấm bằng và một con mèo.

-Thì đã sao, sợ nhất là không có anh thôi.

Cô mình học cách của loài mèo, cuộn người, rúc sâu vào trong lòng Ngài, gừ gừ nũng nịu. Ngài vuốt ve cô mình, cô mình nựng con mèo. Đã có lúc cô mình tưởng đó là tổ ấm của mình khi gọi yêu con mèo là con gái mèo.

Cô mình chăm sóc nó bằng tất cả tình yêu thương và nỗi nhớ nhung người đàn ông trong đời mình cộng lại. Nhìn nó lớn nhanh, tính số ngày xa cách, lòng cô mình se sắt.

Mùa đông dài tê tái, hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé của con gái mèo truyền sang không đủ, cô mình trút dần bình rượu co ro trong góc phòng vốn dành riêng cho Ngài.

Ngà ngật say, ngà ngật đắng cay, từng giọt thời gian lăn tròn qua miệng cốc. Năm cuối rồi. Con mèo không phải là Ngài, nhưng nó cũng lúc quấn quýt, lúc kiêu kì khiến cô mình phát điên rồ.

Sáng ra cô mình hết hồn. Con mèo nằm mềm oặt, bộ lông ba mầu vàng đen trắng như bông hoa tả tơi sau mưa bão. Những đống nôn nho nhỏ bốc mùi men nồng nồng khiến cô mình bật cười. Trong lúc say, có thể cô mình đã đổ ép cho nó, hoặc nó cũng như cô mình muốn quên đi nỗi nhớ cồn cào.

Xóm trọ toàn sinh viên, chủ yếu quần tụ về đêm, ánh mặt trời dành hết cho cuộc mưu sinh lầm lũi. Những bóng đèn lờ đờ như người ngái ngủ, quần áo phơi ngang dọc rỏ nước tong tỏng vào đầu nhau ấm oái. Nhạc bật hết cỡ xả stress, những ca từ ngây ngô kì cục.

Cô mình không tiêu hóa nổi thứ nhạc mì ăn liền ấy. Suốt ngày đắm mình vào cổ điển, tiền chiến và nhạc Trịnh day dứt trầm sâu liêu trai, mấy đứa phòng bên phải rên lên:

– Trời ơi, chị phải để chúng em còn sức kiếm sống mà chiến đấu hết bốn năm chứ. Não lòng như vậy chỉ muốn về quê cấy lúa với u cho rồi. Con trai thời này thích đổi thay, con trai yêu ai chỉ vài ngày, ứ ừ ư…

Chúng gào lên, mắt nhắm nghiền lắc lư nực cười, cô mình với tay vặn nhỏ đài, thương cho Trương Chi hát khúc oan ca Ngồi đây ta gõ ván thuyền, ta ca trái đất tròn riêng ta…

Loáng cái, cả lũ rủ nhau đi ăn ngô nướng sạch, xóm lại vắng teo. Cô mình lâng lâng như con thuyền lênh đênh trong khói sóng mịt mờ, gọi khản giọng mà không có ai. Nhưng gọi ai nhỉ? Những cái tên nhạt nhòa…Sương quánh lại, hơi lạnh ngùn ngụt. Cô mình choàng tỉnh, quờ tay gặp phải sự chống chếnh không cùng …

Tiếng chuông điện thoại từ tầng 4 ngôi nhà kiến trúc không đoán nổi theo phong cách gì sát với cửa sổ phòng cô mình vọng xuống sỗ sàng cắt đứt dòng suy nghĩ miên man, cô mình cố hình dung ra khuôn mặt của người đàn bà không quen mà vẫn phải biết qua tiếng trả lời nũng nịu:

– Alô, cưng à. Em vừa về đến nhà. Đón em nha. Ừa, đỗ xe bên phải đường, ngõ 189. Ừa, phải rồi. Yêu…

2h35 phút. Vẫn đúng giờ như mọi đêm. Ngõ phía sau hoàn toàn yên lặng, ánh đèn đường mờ ảo chiếu qua sương lạnh, toàn nhà cao tầng vượt hẳn lên trên xóm trọ tồi tàn này.

Những kẻ bán vốn tự có thì ăn trắng mặc trơn, xe đón xe đưa, còn bọn sinh viên học hành trầy trật thì lại phải chui đầu vào những căn nhà ổ chuột mà vẫn lo ngay ngáy giá cả sẽ tăng lên bất cứ lúc nào.

Gửi bình luận