Cuộc quyết đấu của Zodomirski

Mời các bạn đọc truyện cuộc quyết đấu của Zodomirski truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Cuoc quyet dau cua Zodomirski truyen ngan

Cuộc quyết đấu của Zodomirski truyện ngắn

Vào lúc câu chuyện này xảy ra, trung đoàn chúng tôi đang đồn trú tại Valins, một làng nhỏ bẩn thỉu nơi biên phòng nước Áo. Hôm đó là vào ngày 4 tháng 5 năm 182… Tôi với vài sỹ quan khác được Andrew Michaelovitch, vị sỹ quan phụ tá trung đoàn mời dùng bữa để mừng sinh nhật ông. Khi ấy, chúng tôi đang thảo luận những vấn đề khác nhau của đơn vị, bỗng nghe Thiếu úy Stamm hỏi Michaelovitch:
“Anh có thể cho chúng tôi biết Đại Tá đã nói gì với anh sáng hôm nay mà có vẻ hăm hở vậy?”
Michaelovitch trả lời:
“Một tân sỹ quan sẽ được bổ nhiệm vào chức vụ đại úy”.
“Tên anh ta là gì?”, hai ba giọng cùng hỏi một lúc.
“Trung úy Zodomirski, người đã hứa hôn với nàng con gái xinh đẹp Marina Ravenski”.
“Khi nào anh ta đến đây?”, Thiếu Tá Belayef hỏi.
“Anh ấy đến rồi. Tôi đã được giới thiệu tại nhà Đại Tá. Anh ấy tỏ ra rất lo ngại trong việc làm quen với các anh, nhưng tôi cũng đã mời anh ấy đến dùng cơm tối với chúng ta.”
Quay sang tôi, Michaelovitch tiếp:
“Đại úy ạ, tôi nhớ ra anh cũng biết anh ta. Có phải hai người từng ở chung trung đoàn tại St. Pétersbourg không?”
“Đúng thế”, tôi đáp “Chúng tôi học chung với nhau. Anh ta là một chàng tuổi trẻ can đảm, đẹp trai, được bạn hữu yêu mến trọng đãi, nhưng có một chút khí chất kiêu hãnh và khó chịu”.
Thiếu úy Stamm nói:
“Cô Ravenski cho tôi hay rằng anh ta là một tay súng tài tình. Để thử xem, ở đây anh ta có phải là một tay súng giỏi không? Đấu súng là việc rất quen thuộc với chúng ta. Vâng, ông sẽ được tiếp đón, ông Zodomirski ạ! Tuy nhiên, với cái khí chất nóng nảy, ông sẽ phải cẩn thận trước mặt tôi, hoặc là tôi sẽ tự đảm nhiệm việc làm cho nguội cái khí chất ấy đi.”
Vừa tuyên bố những lời này, Stamm vừa phát ra một cái cười rõ ràng nhạo báng. Cornet Naletoff hỏi:
“Làm sao mà anh ta lại từ bỏ Đội Vệ Binh? Có phải anh ta bị phá sản không?”
Stamm trả lời:
“Tôi được kể là anh ta vừa thừa hưởng của một người cô già 20.000 rúp. Nhưng vô phúc thay! Anh ta đang bị lao.”
Vị sỹ quan phụ tá đứng dậy:
“Nào các bạn, hãy dời qua phòng khách chơi bài đi. Trong khi đó, Koloff sẽ lo bữa ăn cho chúng mình”.
Chúng tôi đánh vài ván, và Stamm, người không được giàu có gì, lại đang thua 60 rúp. Bỗng tiếng Koloff la to:
“Đại úy Zodomirski đến!
Michaelovitch nhảy ra khỏi ghế:
“A! Sau cùng bạn cũng tới! Xin đón chào!”
Rồi, xoay lại phía chúng tôi, Michaelovitch giới thiệu:
“Đại úy Zodomirski ạ, đây là những người bạn mới của anh. Tất cả đều là các chiến sỹ tốt bụng và can đảm!”
Zodomirski lên tiếng:
“Thưa các bạn, tôi rất hân hạnh được đổi về trung đoàn này. Đó là ước ao lớn nhất của tôi trước nay. Và nếu như tôi được đón chào, như các bạn đã nói một cách lịch sự, tôi sẽ phải là kẻ may mắn nhất đời”.
“A Đại úy!” Zodomirski tiếp, quay về phía tôi, giơ cả hai tay “Chúng ta lại gặp nhau ở đây. Hẳn anh không quên người bạn cũ này chứ?”
Trong khi Zodomirski tươi cười thốt ra những lời này thì Stamm, người mà Zodomirski đang đứng xây lưng lại, phóng vào Zodomirski một cái nhìn đầy ghét hận. Stamm không được lòng ai trong trung đoàn; bản chất lạnh lùng đã khiến hắn không tạo được tình bạn với bất cứ kẻ nào trong chúng tôi. Tôi không thể hiểu sự thù ghét lộ liễu phô bày nơi hắn đối với Zodomirski, người mà tôi tin chắc rằng hắn chưa từng bao giờ gặp trước đó.
Có ai đưa mời Zodomirski một điếu xì gà. Chàng nhận lấy, mồi lửa từ một sỹ quan đứng gần và bắt đầu trò chuyện vui vẻ với những người bạn mới. Thiếu tá Belayef hỏi chàng:
“Anh lưu lại đây có lâu không?”
“Vâng, thưa Thiếu Tá”, Zodomirski đáp. “Tôi ao ước được ở lại với trung đoàn lâu chừng nào, tốt chừng ấy”.
Trong khi nói những lời này, chàng cúi chào một vòng tất cả chúng tôi. Và tiếp:
“Tôi vừa tậu được một căn gần nhà người bạn cũ Ravenski tôi quen ở St. Pétersbourg. Tôi có vài con ngựa và một cái bia bắn súng. Tại đây, tôi sẽ được yên tĩnh như một nhà ẩn dật và hạnh phúc như một ông vua. Đó là cuộc sống thích hợp với tôi!”
“Ha! Và ông sẽ thực tập việc bắn súng!” Stamm bật nói bằng giọng rất lạ, kèm theo tiếng cười mỉa mai đến nỗi Zodomirski phải ngạc nhiên quay nhìn hắn.
“Vâng, đó là thói quen của tôi, mỗi buổi sáng tôi phải bắn 12 phát đạn”, Zodomirski trả lời.
“Phải chăng ông rất yêu thích việc ấy?” giọng Stamm lạnh băng. Hắn thêm: “Tôi không thấy có gì là hữu ích trong việc thực tập súng, trừ phi để săn thú”.
Khuôn mặt xanh lướt của Zodomirski chợt bừng lên tia đỏ bất ngờ. Chàng quay hẳn người về phía Stamm, đáp bằng một giọng trầm nhưng cương quyết:

Gửi bình luận