Dấu yêu một đời

Mời các bạn đọc truyện dấu yêu một đời truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Dau yeu mot doi truyen ngan

Dấu yêu một đời truyện ngắn

Đưa bàn tay phải chận nhẹ lên ngực bên trái, như thầm trấn an con tim đang đánh loạn xạ bên trong lồng ngực, Hiền Uyên đọc đi đọc lại những giòng chữ trên email vừa nhận được:

“Nhỏ ngủ ngoan, ngủ ngon, nhé! … thương nhiều …”

Không tin ở mắt mình, nàng đưa tay trái lên dụi mắt. Dòng chữ vẫn như thách thức trước mắt nàng. Đọc thêm vài lần nữa, Hiền Uyên lại kéo những email cũ ra đọc lại. Danny bạo thật, có lẽ chàng không nhớ là mình đã có chồng rồi chăng!

Lâu nay Hiền Uyên vẫn tự hào là người bản lĩnh, chưa hề bị lao đao vì những lời tán tỉnh của bất cứ người đàn ông nào. Tháng trước, gặp lại cô bạn cũ, từ Úc, cùng tham dự một buổi hội thảo văn chương tại Washington DC. Vì khách sạn không đủ phòng ốc, hai đứa được xếp ở chung. Tình bạn sau những năm dài xa cách, tưởng đã phôi pha, nay được hâm nóng lại qua những đêm thức khuya tâm sự. Hai đấng phu quân có nhau để than thở trong khi chờ vợ.

Buổi sáng thức dậy sớm, Hiền Uyên pha cafe mời bạn, mỗi đứa ngồi một giường, cách nhau bằng cái night stand, đầu tựa vào tường, vừa nhâm nhi cafe, vừa nói chuyện:
– Nhỏ nè, Tuyền hỏi nè …
Nghe bạn ngập ngừng, Hiền Uyên quay đầu qua nhìn, hỏi:
– Ủa, Tuyền hỏi gì, sao không hỏi tiếp?
Bạn lại ngập ngừng:
– Mà Nhỏ phải nói thật nha. Mà không được giận nha …
– Chắc chắn là sẽ nói thật và chắc chắn là không giận đâu.
Bạn lại nhỏ giọng, hỏi chậm:
– Nhỏ xinh như thế, dễ thương như vậy … thì… thì … khi sinh hoạt ngoài đời hay trên Net, có bị ai tán tỉnh, có bị ai tỏ tình, có bị ai yêu thương lung tung xèng, không vậy?
Hiền Uyên tròn mắt nhìn bạn, lắc đầu:
– Chưa có ai tán tỉnh, chưa có ai yêu thương, chưa có ai nói năng gì cả, ngoài đời cũng như trên Net.
Bạn không tin:
– Nhỏ xạo, Tuyền hỏng tin đâu.
Hiền Uyên thật thà:
– Em không nói dối với Tuyền đâu. Em nói thật mà.
Bạn nhíu mắt, nghi ngờ:
– Kỳ ha! Khó tin thiệt đó nha.
Hiền Uyên ngồi thẳng người lên, bỏ 2 chân xuống giường, nhìn vào mắt bạn, hỏi:
– Thế Tuyền thì sao? Có gì không vậy?
Bạn cười lớn:
– Chắc chắn là có chớ.
Hiền Uyên cười theo:
– Vậy hở, kể em nghe đi. Có lâm li bi đát không vậy?
Tuyền quay qua nhìn chồng, xong lại nhướng người nhìn qua giường bạn, rồi hạ giọng thì thầm:
– Để chút nữa đi nha. Bây giờ hai ổng đang ngủ, nhỡ hai ổng nghe được thì phiền lắm đó.
Hai đứa cười khúc khích, nhìn chồng đang nằm ngủ ngon bên cạnh, rồi đổi đề tài.

Hiền Uyên đi gần vào Tuyền hơn như muốn nghe rõ câu chuyện, khi đôi bạn thong thả đi bộ xuống phòng ăn điểm tâm. Buổi sáng đầu Thu, trời mưa phùn, hơi lạnh. Tuyền vừa dứt lời, Uyên nắm chặt tay bạn, lắc lắc, hỏi:
– Thật vậy sao Tuyền? Trời ơi! Cũng khó mà dửng dưng quá hở!
Tuyền thì thầm:
– Ừ, may mà Nhỏ chưa bị ai tán tỉnh đó. Good luck nhé.
Hiền Uyên tự tin:
– Chắc chắn không có chuyện đó xảy ra đâu.
Tuyền đưa ngón tay trỏ ra, hai đứa nghéo tay như dạo còn nhỏ dại, rồi cùng bước vào phòng ăn của khách sạn …

Vậy mà chỉ hơn một tháng sau, những email của Danny đã làm nàng lao đao lận đận, mất ăn, mất ngủ.
Mỗi lần nhận được những lời tình tứ của Danny, lòng nàng bồi hồi rung động. Những cảm giác lâng lâng khó tả, lúc nào cũng choáng váng như người đi trên mây. Mỗi ngày vài cái email, cũng đủ làm nàng hạnh phúc, cũng đủ làm nàng chơi vơi.

“Nhỏ ơi! Trời Montreal đã lạnh lắm rồi. Sáng nay chạy từ office xuống giảng đường, anh nhớ Nhỏ quá…”

“Nhỏ bớt đau cổ chưa? Phải chi anh ở đó, sẽ nấu nước gừng cho Nhỏ uống…”

“Nhỏ đỡ nhức đầu chưa?Phải chi có anh bên cạnh, sẽ massage đầu cho Nhỏ…”

“Nhỏ ơi! Ráng nằm nghỉ một tí đi nhé. Anh lo cho Nhỏ quá!… Sáng nay anh không có lớp, đang ngồi trong office ngắm hình của Nhỏ đây. Anh đồng ý với Mẹ hoàn toàn đó Nhỏ ơi! Ngày xưa, Mẹ gọi Nhỏ là Em Bé Đẹp Của Mẹ là đúng quá rồi. Bây giờ Nhỏ vẫn là Em Bé Đẹp mà … Nhìn hình Nhỏ, anh chỉ muốn mi lên đôi má dễ thương của Nhỏ một cái thôi …”

“Nhỏ ơi! Sao đôi má của Nhỏ căng như hai trái táo vậy nè! Anh muốn ăn táo quá, Nhỏ ơi!

Hiền Uyên chới với thật sự. Những ân cần, săn sóc nho nhỏ của Danny như cơn gió mát rượi thổi qua trong mùa Hè nóng bức. Làm sao có thể chối từ để không đọc những dòng chữ tình tứ? Làm sao có thể dửng dưng trước những lời thương yêu trìu mến? Làm sao có thể bỏ qua những câu đùa vui rất thân mật đã làm Hiền Uyên run run mỗi lần đọc lại…

“Cho Danny mi một cái nhé, Nhỏ”

Hiền Uyên chống cự yếu ớt:
“Trời ơi, Danny đừng có tấn công mạnh quá, Nhỏ sợ… Làm ơn đừng trêu Uyên nữa, được không hở?”

Danny lại trêu:

Gửi bình luận