Đêm trước lễ đính hôn

Mời các bạn đọc truyện đêm trước lễ đính hôn truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Dem truoc le dinh hon truyen ngan

Đêm trước lễ đính hôn truyện ngắn

Sáu năm trước tôi được mời đến dự kỳ nghỉ cuối tuần tháng bảy tại nhà Sir Borwick Trout, nhà Ai Cập học trứ danh. Ông đang dùng khu nhà Balsam Friary trong mùa hè. Sir Borwick Trout, vợ ông – Lady Trout và cô con gái Julia tiếp rất nhiều khách ở đó suốt từ thứ bảy đến thứ hai.
Vào các mùa đông trước, Sir Borwick Trout ở bên Ai Cập, ông đã gom được tại đó một bộ sưu tập độc nhất vô nhị về bọ hung, ông sẽ đem nó ra khoe với khách khứa, chẳng cần đợi ai gợi ý xa xôi. Đến Balsam Friary đối với tôi có hai điều không thuận: bộ sưu tập bọ hung và việc khó lòng tránh mặt cô Julia trong hai ngày sống ở đó.
Hẳn là Julia đã đẹp lại có duyên. Mất một năm tôi mới có dịp bày tỏ cho nàng biết tôi nghĩ gì về nàng, chỉ để thấy nàng cười vào mũi và tuyên bố thẳng thừng rằng nàng yêu tôi quá nên không thể lấy tôi và từ rày tôi phải xem nàng như một cô em rất yêu quý.
Việc được mời đến Balssam Friary làm tôi ngạc nhiên và lúng túng: tôi sợ phải phơi tim ra để chịu giằng xé nữa, và giống như con bướm bắt ánh đèn, tôi biết tôi không thể tránh xa mãi khỏi ngọn lửa đầy hấp dẫn như thế.
Tóm lại, tôi đến Balsam Friary vào khoảng bảy giờ tối thứ bảy, và phát hiện cả một cử toạ đông đảo trong phòng khách lớn lát gỗ sồi.
Tôi đến làm không khí chùng xuống. Khách khứa nồng nhiệt đón nhận đề nghị của nhà chủ đưa họ về phòng. Lady Trout và Julia dẫn các bà trong lúc Sir Borwick tập hợp các ông.
– Biffin thân mến – Ông nói với tôi khi tất cả các khách mời khác đã được bố trí vào các phòng tương ứng – tôi hy vọng là anh không giận, vì ông anh vợ tôi, lão đại tá Wotherspoon đã đến bất ngờ và tôi phải lấy căn phòng của anh cho ông ta. Tôi đã xếp cho anh phòng của ông maitre d hôtel Munnings. Anh ở đấy cũng rất được.
– Chắc chắn rồi, thưa ông.
Ông đưa tôi đến một căn phòng trần thấp và khá hiu quạnh ở tầng trệt.
– Cái gì đây thưa ông? – Tôi chỉ một cái tráp lợp vải cretonne lù lù trong một góc phòng.
– Không có gì, – ông bảo – một cái két đấy thôi.
Ông rút trong túi ra một chiếc chìa khoá và mở cái tráp.
– Két gì đấy ông?
– Tôi cất bộ sưu tập bọ hung vào đó mỗi buổi tối, vợ tôi cũng giữ đồ nữ trang và chén dĩa bằng vàng trong đó. Nhưng anh đừng lo! Nếu anh nghi có kẻ trộm, anh có thể báo động. – Ông chỉ cho tôi sợi thừng lủng lẳng dọc lò sưởi và nói thêm – Cái chuông ở trên mái nhà ấy. Chỉ hai phút là cả làng có mặt.
– Chắc chắn là tôi chẳng cần đến nó.
– Cuối cùng, anh biết đấy, ta ăn tối lúc 8 giờ 30. Cà vạt đen bắt buộc, hẳn rồi.
Cả một buổi tối thê thảm tôi nhìn Julia tán tỉnh quá lố với một anh chàng vệ binh vận sắc phục, và đến 11 giờ 30 tôi mới nhẹ lòng khi hai kẻ tách nhau ra.
– Anh sẽ thấy Ponto ở trong buồng. – Lady Trout bảo tôi – Con chó của Julia đấy. Chắc chắn anh sẽ thích nó.
– Ồ, cảm ơn bà… – tôi nói – Nhưng không cần phải thế!
– Chẳng ảnh hưởng đến ai đâu. Nó vẫn ngủ ở đấy mà.
– Chúc anh ngủ ngon. – Julia nói với tôi, với nụ cười không hiểu nỗi vẫn luôn làm tôi bối rối – Mong anh mơ những giấc mơ đẹp.
Tôi hình dung Ponto như một loại chó cảnh, nên khi bước vào phòng, tôi bất ngờ khi thấy một con berger Đức kếch sù đang nằm trước lò sưởi. Tôi tiến lại gần, đầy tự tin, thì nó gừ lên giọng khàn khàn và nhe ra một hàm răng nhọn ở tình trạng hoàn hảo.
Tôi cảm thấy nó chơi không đúng luật, và hai bên dừng lại ở đấy. Tôi lên giường, tắt đèn chuẩn bị ngủ. Lập tức tôi biết rằng Ponto đứng lên và bắt đầu một vòng tuần tra. Rồi nó nhảy chồm lên một cách mềm mại và nặng nề rơi mình đè lên hai cẳng tôi. Nói cho đúng, tim tôi ngừng đập hẳn. Nhưng tôi sợ vô căn cứ. Rõ ràng nó mang đầy ý đồ thân thiện, và sau khi thô bạo đẩy tôi ép vào tường, nó nằm ngủ thoải mái.
Khoảng một giờ sau, tôi chìm được vào một trạng thái hôn mê chốc chốc lại giật thót, và bỗng tôi nhận thấy Ponto tỉnh giấc. Tôi nghe nó gầm gừ và có ai gõ cửa. Julia tay cầm nến xuất hiện trên ngưỡng cửa. Nàng mặc một chiếc áo khoác dài kiểu Tàu bằng gấm, chân đi giày ngủ lót da lông thú, và tôi trông thấy ngay trên mắt cá chân nàng thòi ra gấu quần ngủ bằng lụa hồng. Lần thứ hai trong đêm tim tôi ngừng đập. Nhưng lần này vì sung sướng.
– Ông Munnings… – Nàng ấp úng.
Rồi nàng trông thấy tôi và khẽ kêu lên một tiếng.
– Ồ, anh Percy!… Ông Munnings đâu rồi?
– Ông ấy qua nhà để xe ngủ. – Tôi đáp – Tôi có thể giúp cô việc gì?
– Có một con dơi! – Nàng bảo -… trong phòng tôi. Nó bay, mà như thế tôi không ngủ được, tôi muốn nhờ ông Munnings đuổi nó đi giúp tôi. Xin lỗi đã làm anh thức giấc.

Gửi bình luận