F. Giữa mùa mưa

Mời các bạn đọc truyện F. Giữa mùa mưa truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

F. Giua mua mua truyen ngan

F. Giữa mùa mưa truyện ngắn

LGT: Đây là một thử nghiệm của tác giả. Suốt truyện chỉ toàn đối thoại.

– Chào cô Tiểu Mộc
– Cái tên thật xấu xí!
– Xấu hay đẹp chỉ là ước lệ cảm tính. Hai chữ mộc ghép lại thì thành chữ Lâm, tên của cô giáo.
– Anh cho rằng cô giáo của anh không đủ trưởng thành để hưởng trọn cái tên của mình sao?
– Chữ đầu tiên cô dạy cho cả lớp là chữ Nhân. Tiếp theo là một bài học về làm người. Theo tôi chẳng ai dám tự cho mình là một con người trong chuẩn mực cô đưa ra.
– Ngây ngô ư?
– Gần nửa lớp học hơn tuổi cô…
– Cổ nhân nói điều này cách đây mấy ngàn năm có lẻ, khi tóc họ còn xanh.

***

– Ngoài trời mưa lớn quá. Người ta bảo nỗi buồn nào cũng thấy mưa. Nói cho cùng xung quanh ta có đủ thứ nắng mưa, mây gió vân vân và vân vân. Thật ra thiên hạ thấm thía nỗi buồn hơn niềm vui nên họ nhớ đến mưa như một ám ảnh vậy thôi. Mấy ai biết yêu và dám thưởng thức nỗi buồn như một lẽ thường.
– Anh giống một kẻ cô độc.
– Chúa đã sẵn sàng chết vì điều đó. Ông cô độc giữa nhân thế. Trên vai mỗi người là trọn vẹn nỗi đau của nhân loại, không trừ ai.
– Tôi chỉ thắc mắc sao anh nhìn tôi như một thiếu niên, ở một mức độ nào đó là phạm thượng.
– Chữ tiểu là vóc dáng, bề ngoài.
– Anh coi trọng bề ngoài nhỉ.
– Tôi sống trên những thái cực. Chẳng thể thay đổi được. Nơi nào tôi dễ dàng đi đến tận gốc rễ tâm hồn người ta, con người vật chất của họ là trí tưởng tượng trong tôi. Khi đó dễ sai lầm khi đánh đồng bề ngoài và nội tâm. Gặp cô cũng vậy nhưng hai khái niệm đi ngược nhau. Dễ hiểu thôi.
– Tôi đã làm anh thất vọng.
– Không đâu. Ban đầu tôi có cảm giác cô bước vào lớp học từ thiên thai vậy. Rõ ràng tôi thật là mơ mộng, nhưng tôi tin đó không phải là ảo tưởng.
– Ví dụ?
– Từng tiểu tiết xuất hiện trong giờ lên lớp. Nhiều lắm. Cô giáo đứng cạnh tôi chỉ bài và cô giáo đứng trên bục giảng có nhiều chỗ khác nhau. Chữ nhân của triết học Đông phương, những áng Đường thi trác tuyệt và vài dẫn chứng ngôn ngữ bằng tiểu thuyết Quỳnh Giao đều có ích cho giáo án nhưng không hề bằng nhau.
– Rốt cuộc giờ đây anh đang nói chuyện với ai?
– Cô giáo Lâm!
– Tôi từng thấy trong mắt anh có chút nịnh đầm.
– Tôi cho rằng mình không biết nịnh, nhất là nịnh phụ nữ.
– Một nhà văn phương tây bảo rằng với phụ nữ, nam giới chỉ có hai khái niệm tôn sùng hoặc bỏ rơi.
– Không phải tất cả nam giới. Nhưng tình yêu nằm ở đó mà. Tình yêu phức tạp hơn những ca từ dễ dãi của trào lưu nhạc hiện thời. Hãy lắng nghe ca sĩ đang thổn thức trên máy kìa. Rợn gai ốc! Quả thật là rợn gai ốc. Nhìn những buổi biểu diễn chật cứng khán giả trên truyền hình mới thấy kỳ lạ. Phải nói gần đây âm nhạc đang thay đổi. Chẳng dám dùng từ đổi mới. Nhạc chỉ là ăn cắp, sao chép, học lóm các làn điệu của thế giới một thời đình đám. Ca từ nhiễm nặng sến sáo rất Tây. Sự kín đáo, rụt rè dù chỉ là trong ngôn ngữ khi người ta nói thương yêu, ly biệt bây giờ cứ chảy trôi tuồn tuột. Chảy trôi cả những nỗ lực ít ỏi của ai đó, cố gắng phát triển cái thứ nhạc chuộng tiết tấu kia trên nền ngũ cung của dân ca, nhạc cổ Việt Nam. Đừng dối lòng bằng cái câu “tôn trọng sở thích”. Sự băng hoại đôi lúc có chỗ trú ngụ rất đỗi an toàn.
– Tất cả chúng ta nhiều khi vẫn lầm lẫn mà. Tuy nhiên anh đang tách mình khỏi lớp trẻ thì phải. Thế hệ trước luôn nhìn thế hệ sau khe khắt và định kiến. Người ta đọc thấy chữ băng hoại trong một quyển sách bằng đá cách đây vài ngàn năm ở Ai Cập. Thế mà nhân loại vẫn tồn tại và không ngừng phát triển đến ngày nay.
– Trong vài ngàn năm đó chưa biết chính xác có bao nhiêu nền văn minh đã bị tuyệt diệt.

***

– Mưa mãi nhỉ. Tôi thích yên tĩnh nghe mưa hơn là nghe nhạc. Có cảm giác bực bội với cơn mưa câm lặng. Cửa kiếng mà. Hàng vạn ngón tay đang tấu lên khúc chiều tà kia kìa.
– Tôi dị ứng với chữ Piano và Dương cầm. Nó giống như trưởng giả học làm sang.
– Hình bóng yếu ớt của Hàn Ni bên Dương cầm là một nguyên nhân không quá nhỏ trong rất nhiều nguyên nhân thôi thúc tôi tìm mọi cách làm quen với chiếc đàn kỳ lạ đó. Càng yêu tiếng đàn Dương cầm tôi càng hiểu, tất cả những tiểu thư như vậy đều rỗng tuếch. Cho dù một bông hoa ngàn lần đẹp đẽ cũng là số không trong mắt tôi nếu nó không sở hữu một chút hương thừa. Có một thực tế minh họa là chưa hề xuất hiện một khúc nhạc nào hay hay do một trong các cô tiểu thư đó viết ra.
– Quên nữa, anh thấy tôi thấp đi trong mắt anh với tiểu thuyết Quỳnh Giao sao?

Gửi bình luận