Giấc mơ hoa Provence

Mời các bạn đọc truyện giấc mơ hoa Provence truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Giac mo hoa Provence truyen ngan

Giấc mơ hoa Provence truyện ngắn

Chàng lấy vợ, có con, sống cuộc sống dư giả, êm ấm, câu chuyện xưa phai mờ rồi ngủ yên trong một góc tối trí óc chàng, chỉ thức dậy chốc lát mỗi khi chàng thoảng thấy trong gió một mùi hương quen. Ở nơi xa kia, oải hương Provence vẫn lung linh vẫy gọi!

Này anh, oải hương vẫn thế …
Ngào ngọt và nồng say [1

Giống như một điểm nhấn xinh đẹp trên con phố nhỏ tràn ngập ánh nắng vàng óng lung linh, cái cửa hàng hoa ấy hút trọn sự chú ý của hầu hết lữ khách cả tây lẫn ta vô tình đi ngang, chỉ với một điều kiện duy nhất là lúc đó trí óc họ không bị che phủ bởi những mối lo lắng tầm thường cuộc sống. Cửa hàng hoa không to, chỉ là một gian phòng nhỏ xinh kẹp giữa góc vuông được tạo nên từ hai con phố cắt nhau. Lý do để cái góc be bé ấy tạo ra sức hút mãnh liệt đến vậy cũng không đến nỗi khó nhận ra. Từ đằng xa người ta đã dễ dàng nhận thấy những cánh cửa đi và cửa sổ màu tím nổi bật trên nền sơn trắng bức tường. Đằng sau lớp kính cửa sổ trong vắt, ánh đèn dịu dàng soi tỏ từng đóa oải hương đẹp say đắm và cô chủ còn kiều diễm hơn cả hoa.

Tất cả là lỗi của nàng. Đáng lẽ nàng chẳng nên phô ra cái nhan sắc kiều mị tuyệt vời đến thế trong một không gian huyền ảo đến thế. Nàng khiến bao nhiều người như chàng trai trẻ này đây phải phí phạm mỗi ngày một tiếng đồng hồ trong cái quỹ 24 giờ ngắn ngủi để ngồi dí nơi góc phố này mà làm lợi cho bà chủ quán trà đá. Đáng lẽ nàng phải nhanh chân tìm lấy cho mình một góc trong vô vàn những cái góc có mặt tiền bé xíu và chiều dài sâu hun hút trên mấy con phố Tràng Tiền, Hàng Khay…, để rồi nhanh chóng kiếm ra tiền, nhanh chóng biến chất, nhanh chóng nanh nọc và nhanh chóng tự nguyện để mình bị cuốn theo cơn lốc tiền bạc làm ăn. Vậy mà nàng lại ở đây, xinh đẹp ngây thơ, chiếm một khoảnh nhỏ xinh trên con phố đìu hiu dịu dàng này, tạo nên một không gian đẫm chất thơ chất nhạc, nơi thời gian như ngừng lại và không gian không còn ý nghĩa.

Tất nhiên sẽ có một ngày chàng trai trẻ có gương mặt bừng sáng sự thông minh và lòng quả cảm ấy rời bỏ chỗ ngồi quen thuộc cạnh bà chủ quán trà đá, đứng dậy, băng qua đường tiến về phía cánh cửa gỗ mộc mạc tím màu oải hương. Mất nửa phút cho chàng mím môi, hít một hơi dài và đưa tay vặn nắm đấm cửa. Trước mắt chàng nở bừng một không gian tím mênh mông. Chiếc bàn dài bằng gỗ tự nhiên với những xô nhôm đầy ắp lưu ly, viôlet tím và cả những đóa hướng dương vàng óng như một sắc tươi điểm xuyết khiến không gian thêm phần sinh động. Ở phía đối diện, cô chủ cửa hàng đặt một chiếc giá lớn cũng bằng gỗ. Cách bài trí và những đồ vật bày trên giá khiến người ta nghĩ ngay đến những cửa hàng đồ lưu niệm ở châu Âu: hoa oải hương hoặc diên vĩ sấy khô được thắt ruy băng tím; những chai tinh dầu chiết xuất từ oải hương; hoa khô đóng gói; nến thơm; bưu ảnh với hình Saint Rémy, Pont du Gard hay những ngôi làng vùng Luberon…; vải vóc được trang trí bằng những họa tiết xinh xắn; đồ sứ, búp bê và cả những chai dầu ô liu vàng sánh, có lẽ đều được nhập từ Pháp về. Trên tường cửa hàng treo nhiều bức tranh sơn dầu nhỏ lồng khung gỗ mộc mạc vẽ những cánh đồng oải hương tím ngát mênh mông có kèm dòng chú thích nho nhỏ “Provence” [2] được tác giả viết bay bướm ngay bên trên chữ ký. Chàng trai tuy trong lòng thầm nhủ: “Đẹp thật!” nhưng vẫn chẳng bận tâm ngắm nghía cho lắm vì cô chủ cửa hàng đã quay đầu lại. Tim chàng ngừng đập trong giây lát. Lạy Chúa, sao thiên nhiên lại có thể nhào nặn ra được một tạo vật hoàn mỹ đến mức này? Cô gái trẻ đứng trước mặt chàng có làn tóc đen óng như dòng suối quăn xõa xuống vai, làn da trắng sứ mong manh trong mờ và dường như có ánh tím trong đôi mắt nàng huyền ảo. Chàng trai không biết đó là do đôi mắt ấy có màu tím tự nhiên như ngôi sao điện ảnh Elizabeth Taylor [3] hay đó là ánh phản chiếu từ những đóa hoa thơm da diết bên cửa sổ.

Truyện ngắn giấc mơ hoa Provence truyen18.com

– Xin lỗi, tôi muốn mua hoa!

– Anh mua tặng ai? Bạn gái? Hay vợ, hay mẹ?

Có phải có hương gió đất phương nam Provence thoang thoảng trong giọng nói êm nhẹ của nàng?

– Tôi… tôi không mua tặng ai cả. Chỉ cho mình thôi. – Chàng bẽn lẽn nói thêm khi thấy nụ cười của cô gái.

Nàng nhìn thẳng vào mắt chàng rất lâu và chàng trai chết chìm trong ánh tím mênh mông ấy.

– Vậy anh lấy lavande [4] nhé!

Nàng vừa nói vừa đưa tay lấy một bó oải hương buộc ruy băng tím trên giá.

– Lavande chỉ có loại phơi khô thôi nhưng vẫn thơm lắm, và rất hợp trang trí nhà cửa.

Gửi bình luận