Hội chứng cô đơn

Mời các bạn đọc truyện hội chứng cô đơn truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Hoi chung co don truyen ngan

Hội chứng cô đơn truyện ngắn

Hai đứa tôi nhìn nhau. Dường như khắp cả xung quanh, lơ lửng bao vây chúng tôi là những nỗi muộn phiền cô đặc, ám tối bi quan. Ánh ngày qua lưới thưa mụ mị âm u.

Những song sắt gỉ mạ đồng đẫm mồ hôi, mùi tanh tản mát. Nhánh lan phi điệp treo thả nơi mái vòm đong đưa vật vã. Chán nản, tôi và nó quyết định đứng lên. Bye thôi, hồn ai nấy giữ.

“Đi quán”. Thằng bạn rủ. Quán trong hẻm nhỏ, lọt thỏm giữa sân vườn mênh mông rộng bất ngờ. Lối đi uốn éo trải sỏi. Chuối thật trổ buồng, vịt giả bằng sứ cắm mỏ trong ao. Bảy phần phố ba phần quê, hay ngược lại? Hợp “gu” những người lãnh cảm với sự quen mắt.

Tâm trạng chán chường, tôi đang cần một chỗ ngồi. Miễn nhạc mở không quá ồn, miễn có người chịu nghe tôi.

– Sao rồi?

Thằng bạn nhướn mắt. Tôi ậm ừ:

– Vẫn là chuyện sếp.

Ừ phải. Các sếp muôn năm! Nó há họng, một nụ cười không âm vang. Tôi xì luôn chuyện của mình. Tôi và trưởng phòng không hạp nhau. Trưởng phòng mềm dẻo, ghê gớm. Tôi quá dư năng lượng để đốt cháy ra tro cả người xung quanh lẫn kẻ đối diện. Trưởng phòng tốt nhịn cũng có lý do, vì ông thuộc loại dốt trầm trọng. Bộ sưu tập bằng cấp đủ loại (có được bằng nhiều cách) chỉ có tác dụng trấn an chính ông. Nên càng về sau, tôi coi thường ông chẳng cần giấu giếm. Cao điểm là chuyện ký hợp đồng với hãng Z., một phi vụ quảng cáo béo bở. Tôi đang theo đuổi bên đối tác, gần tới đích thì bỗng trưởng phòng chen ngang, hạ giá bất ngờ, dù vẫn ký được nhưng gây thiệt hại cho công ty đến mức khó hiểu. Lẽ tất nhiên tôi bất bình, bỏ công sức để điều tra. Và tôi đã khám phá ra trưởng phòng vì tham chút “bánh ít” bỏ túi riêng đã đem dâng cả mẻ “bánh quy” ngon lành cho bên ấy. Nắm chắc bằng chứng, tôi lao thẳng lên phòng giám đốc như cỗ xe tăng hung hãn, và nổ bùng như động đất.

Sếp lớn nhếch môi, hờ hững: “Vậy hả?! Thôi cậu về đi…”. Xong ông cho gọi sếp nhỏ lên, thì thầm riêng tư gì đó, và vụ việc từ phân trâu dần dần hóa bùn. Còn tôi trở thành cái gai trong mắt cả hai sếp. Tôi chỉ còn biết gồng mình chịu đựng. Vậy rồi sáng nay, tất cả các hợp đồng lớn nhỏ tôi đang theo dõi bỗng giao lại hết cho người khác. Sếp nhỏ quả là thâm khi chọn cho tôi hình phạt kiểu đó. Tôi rảnh rang thừa thãi, mất phương hướng, rơi trong trạng thái cô đơn. Nhìn thằng bạn, tôi uể oải:

– Tao muốn nhảy sang nơi khác làm.

Thằng bạn tỉnh táo:

– Coi như mày trúng kế ông ta.

Tôi uể oải:

– Kệ. Còn hơn kéo dài tình trạng mệt mỏi này.

Thằng bạn cười buồn, gật đầu:

– Ừ. Chính tao cũng đang muốn bay đây.

Tôi trợn mắt, ngạc nhiên. Quái thật, nó ngược tôi, thần tượng sếp như bậc thầy. “Bà ấy vừa giỏi nghề, giỏi đối nhân xử thế lẫn giỏi làm sếp!”, nó thở dài đau xót. Tôi tin nó không nể phục ai vô nguyên cớ. Nhưng không phải ai cũng tin và đồng tình với nó. Mọi người trong công ty tẩy chay, kết cho nó cái án nặng nề: thờ bà. Họ đồn độc địa tới phát rùng mình. Đồn nó vo ve tiến thân bằng con đường làm… kép nhí. Họ xầm xì, mấy bà sồn sồn hồi xuân bây giờ thích trai tơ. Các ông có “chả”, các bà có “nem”. Mà là “nem” hảo hạng…

Sự thật, nó là người rõ sau cùng chuyện đời tư sếp đã ly dị chồng (sau vụ ông ấy “ăn chả”). Bà không con, đang sống cô đơn và khô khát như đập thủy điện mùa không mưa. Nhưng biết thì cũng biết vậy thôi, đời ai nấy sống. Vô tư vô tình nên nó vô lo. Nó không hề biết những lời đơm đặt hoài nghi đã bao trùm lên khắp công ty, ăn lan mạnh mẽ theo từng ơn mưa móc mà sếp hào phóng vung tay, lên tới đỉnh điểm lúc nó được bà hạ lệnh nâng hẳn hai bậc lương và đề bạt làm phó giám đốc phụ trách kỹ thuật. Tất cả đồng lòng nổi giận. Một số vị có tuổi có tên nháo nhác thở than, hờn dỗi. Sao được?! Thằng nhãi ranh mới ra trường ba năm. Bộ công ty hết người để tin rồi sao?

Chưa hết. Vẻ bề ngoài đầy cá tính của nó trước được bỏ qua, giờ mặc nhiên đính kèm những tính từ gây âm hưởng chói tai: gai góc, cứng đầu, nổi loạn… Về nhà than thở, nó bị ba má ra nghiêm lệnh: phục hồi cấp tốc tóc tai áo quần nhân dáng theo đúng chuẩn mực ông-bà-mình-xưa-nay-vẫn-thế. Nó thở dài với tôi: “Làm sao họ (các bậc đứng tuổi) có thể đồng tình được với tớ, khi giữa hai thế hệ là khoảng cách bằng từ mặt trăng tới sao Kim!”. Dọn tới phòng trọ sống riêng, nó cố gắng vượt qua cơn khó khăn. Nhưng tinh thần càng lúc càng rơi xuống nửa bên dưới của đồ thị hình sin. Hiện nay, nó khủng hoảng trầm trọng. Tóm lại: nó làm sốc người ta và bây giờ chính nó bị sốc.

Gửi bình luận