Không tha thứ

Mời các bạn đọc truyện không tha thứ truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Khong tha thu truyen ngan

Không tha thứ truyện ngắn

Mưa rơi ào ào xuống phố, thỉnh thoảng lại tạt vào phòng, mấy tấm rèm cửa sổ ướt nhẹp. Linh ngồi trên chiếc ghế xoay qua xoay lại, cố nhai cho xong bài học chán ngắt. Trên giường con Bé em buông rơi đồ chơi:
– Chị Hà ơi, em không chơi con búp bê này nữa đâu…
Mặt nó phụng phịu như sắp khóc. Linh không rời mắt khỏi quyển sách, trán cau lại bực bội. Cô chúa ghét những đứa con nít khóc nhè. Mà con Bé em thì ti tỉ suốt ngày không một lúc nào yên. Bị la, khóc. Tự nó làm đổ sữa, khóc. Không ai nói chuyện với nó, cũng khóc. Và bây giờ, hai khóe môi nó lại bắt đầu mếu xệch ra:
-Em không chơi con búp bê này nữa, chị hai ơi.
Thật đúng là chịu hết nổi. Linh vứt cuốn sách xuống bàn, khuôn mặt xinh xắn sa sầm, nhưng rồi cô nở một nụ cười đắc thắng:
– Không chơi nữa thì thôi, đem ra ngoài kia vứt!
Nếu như mọi lần khác, Linh đã dỗ dành, năn nỉ nó. Nhưng càng năn nỉ, nó lại càng vật mình, vật mảy và ra sức làm ngược lại ý muốn của Linh. Lần này, chưng hửng vì không được ai ngó ngàng, mặt con Bé em ngây ra, rồi như một vòi nước, miệng nó dãi ra thắm thiết, nước mắt nước mũi chảy ràn rụa trên khuôn mặt. Linh đứng dậy, tưởng muốn điên lên được. Sao giờ này dì chưa về mà vỗ xong cái của nợ ấy im miệng lại cho thiên hạ nhờ? Em bé lăn ra giữa giường, tóc tai rũ rượi, hai tay ôm ngực ho khan. Linh nhìn lên đồng hồ. Đã sắp đến lúc phải đi. Khổ ơi là khổ!
Cô mở cửa và thấy dì. Đội ơn Trời Phật, dì vừa về tới. Bé em càng khóc to hơn nhưng Linh đã bước ra ngoài. Dì đứng nhìn theo buồn bã. Đứa con gái lạnh lùng này, hình như không thể nào nhen nhóm lên trong nó một tình yêu thương nào đối với con Bé em tội nghiệp. Ba năm qua rồi… Dì thở dài quay vào vỗ đứa con gái nhỏ cưng.
Linh bước vào cửa hàng bán đĩa. Cô làm ở đây. Công việc chẳng có gì nhiều nhưng cô yêu không khí nơi này, yêu những bài hát phát ra nho nhỏ, những chiếc đĩa sặc sỡ nằm trên kệ và cả những người khách mân mê từng cái đĩa trên tay với vẻ háo hức trẻ con… Cô ngồi ngay ngắn sau quầy, mắt lơ đãng nhìn ông khách duy nhất chiều nay (một chiều mưa khốn khiếp!). Anh ta ngồi lọt trong đống đĩa, say mê lục tung chúng lên, đọc đọc dò dò, rồi lại bới… Cái xách quăng cẩu thả trên bàn. Hơn một tiếng trôi qua mà hắn vẫn ngồi đó, chẳng biết hắn cần gì? Linh mím môi. Cô đã bỏ ra ba buổi chiều ngồi xếp đĩa theo chủ đề, vậy mà ông tướng này đã làm xáo tung tất cả. Cuối cùng hắn đứng lên với nụ cười mãn nguyện trên môi. “Tôi lấy cái này”. Hắn thọc tay vào túi rút tiền ra, xong quay người dợm bước đi. Cô nhìn lên “Khoan đã”. Hắn hơi giật mình. Cô chỉ tay vào đống đĩa ngổn ngang trên sàn. “Hãy trả những cái đĩa này vào chỗ cũ của chúng. Theo từng chủ đề!”. Cô cố ý kéo dài mấy tiếng sau cùng. Hắn hơi ngửa mặt ra sau, đôi mắt đẹp mở ra to kinh ngạc. Nhưng vẻ ngạc nhiên ấy thoáng qua rất nhanh. Hắn nhìn lại cô bằng ánh mắt thản nhiên hơi châm chọc, rồi lịch sự lắc đầu: “Xin lỗi cô. Tôi không biết chữ”. Hắn tưởng dễ dàng qua mặt bằng cái trò trẻ con đó chắc? Rõ khôi hài! “Không sao. Lại đây và tôi sẽ chỉ cho anh!”. Hắn miễn cưỡng ngồi xuống bên đống đĩa, hậm hực xếp lại từng cái lên trên kệ. Biết đâu hắn đang chửi thầm mình. Cô trở lại chỗ ngồi, oai vệ xoay qua xoay lại chiếc ghế và cuối cùng quay mặt vào tường nghe nhạc, kệ cho hắn lục đục với những đống đĩa trong góc xa.
Hơn hai mươi phút trôi qua. Trời tối dần. Bóng tối phủ lên cơn mưa, giấu đi những giọt nước, chỉ nghe thấy tiếng rơi lộp độp buồn phiền. Hắn lôi trong xách ra cái áo mưa. “Này cô…”. Linh xoay ghế lại. “Bây giờ tôi mới biết khách hàng chẳng là cái thá gì cả. Người bán mới đúng là thượng đế kia!”. Linh nhướng mày. “Vậy à? Cảm ơn lời khuyên bổ ích. Còn gì nữa không?”. Gieo gió gặt bão. Sao hắn cứ đổ hết tội lỗi lên đầu cô thế?

Bây giờ nhắc lại cái ngày gặp gỡ đầu tiên ấy, cả Linh và Vũ cùng thấy buồn cười. Thật lòng mà nói, cô chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ yêu. Sẽ cảm thấy sung sướng và bé bỏng khi đi bên cạnh Vũ. Ngày xưa, mẹ nói đó là một lẽ tự nhiên, cũng giống như gà trống luôn có vẻ oai hơn gà mái hay mèo đực luôn to và dài hơn mèo cái, vậy thôi. Những lúc ấy cô thường cười phá lên, thấy những điều mẹ nói sao mà xa lạ và khó hiểu. Cô mà cần đến một

Gửi bình luận