Lằn ranh sinh tử

Mời các bạn đọc truyện lằn ranh sinh tử truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Lan ranh sinh tu truyen ngan

Lằn ranh sinh tử truyện ngắn

LẰN RANH SINH TỬTrời đã xế chiều, một mình Ben đứng giữa rạp xiếc lui cui làm việc. Gọi là rạp thế cho oai, thực ra nó chỉ gồm một giàn khung cùng vài tấm ván được dựng sơ sài trên một đám đất trống và quây kín bằng bạt, tiết mục xiếc cũng chỉ ăn theo một đoàn hội chợ cho thêm sinh động, tuy thế nó cũng có hạng trong các trò chơi nhằm thu hút khách, chỉ đứng sau trò xổ số lô tô. Ben siết chặt lần cuối những chiếc đinh ốc rồi buông tay nghỉ, công đoạn chuẩn bị đã hoàn chỉnh, chỉ đợi đêm xuống sẽ trình diễn.
Rạp có hai thành viên, Ben vừa bán vé, vừa phụ việc, vừa học nghề, thành viên chính là ông lão đã đứng tuổi.
-Tập lại màn tung hứng cho tốt để tối biểu diễn.
Đang ngồi vô tư lự chợt nghe tiến ông lão phía sau Ben quay lại. Ông lão bước vào rạp tự lúc nào. Tuy giọng nói rù rì nhưng dáng vẻ của ông lão biểu lộ trạng thái tinh thần khác hẳn. Ông lão người tầm thước, mái tóc đen nhánh, đôi mắt tinh anh, chiếc áo may ô ông mang để lộ tinh thần cường tráng, cân đối của một người siêng năng luyện tập.
Ben đáp gọn một tiếng: Vâng! và đứng dậy. Tiết mục tung hứng Ben biểu diễn đã thuần thục hằng đêm,nhưng tính ông lão vốn cẩn thận, Ben không cự nự. Ben nghe kể ngày xưa, ông lão ở trong một rạp xiếc lớn lắm, khi rạp bị giải thể, ông lão đã đứng tuổi nên không thể tìm được việc làm ở một rạp khác đành phiêu bạt theo đoàn hội chợ lưu động. Ben vốn mồ côi, sống lang thang, trong một lần xem ông lão biểu diễn Ben ngỏ lời xin theo. Ông lão căn vặn rất kỹ, thấy Ben có hoàn cảnh khá đặc biệt lại có phần quyết tâm, ông lão chấp nhận nhưng kèm thêm vài điều kiện. Những ngày đầu, ngoài việc sinh hoạt, ăn uống Ben còn được ông lão chia một phần thù lao, bù lại, ông lão bớt đi những việc vặt vãnh… Hơn một năm qua,sự cố gắng của Ben phần nào đã được đền đáp, những màn biểu diễn phụ như tung hứng, nhào lộn,… Ben đã thuần thục,chỉ còn tiết mục đi bộ và đi xe đạp một banh trên dây được coi là tiết mục đinh của chương trình Ben đang hoàn tất bước cơ bản.
Tập được một lúc, Ben nhận thấy thái độ ông lão hôm nay có phần khác lạ. Biết tính ông lão, Ben nhẫn nại im lặng. Sau khi tập xong, Ben dọn dẹp đồ đạc cất vào sát vách, vừa định ra ngoài chợt ông lão gọi lại.
-Cháu có muốn khỏi phải sống lưu động thế này không?
-Sao thế ông?
-Có một rạp địa phương họ muốn ông gia nhập làm thành viên chính thức.
-Ở đâu ạ?
-Ngoài thị trấn.
-Ông có nhận lời không?
-Chưa. Ông thì thế này cũng được, nhưng nếu qua đó cháu sẽ có cơ hội tốt.
-Còn gì không ổn nữa ạ?
-Họ chỉ nhận mình ông vì ở đó đã có người phụ việc, nếu cố thuyết phục chắc họ cũng chấp nhận cháu. Tất nhiên giai đoạn đầu cháu sẽ bị thiệt thòi, nhưng nếu cố gắng nhất định sau này sẽ khá.
-Chỉ cần ông thấy cơ hội tốt, cháu sẽ theo.
-Ông cũng nghĩ cháu nên theo.
Sự việc tiếp theo diễn tiến một cách chóng vánh, ngay sáng hôm sau, ông lão và Ben rời đoàn hội chợ bởi giữa hai bên vốn chẳng có hợp đồng hay giao kèo nào ràng buộc.
Nơi làm việc mới của hai ông cháu tuy quy mô không lớn nhưng mang đúng tính chuyên nghiệp. Chương trình biểu diễn của rạp dưới hình thức tạp kỷ, tiết mục xiếc của ông lão chen lẫn với các tiết mục ca nhạc, hài kịch. Ben phục vụ không công trong đoàn nhưng bù lại, Ben được luyện tập với những dụng cụ xiếc chuyên dụng.
Từ ngày có ông lão, rạp trở nên đông khách hẳn. Ngoài những đêm diễn, mỗi khi ông lão co dịp ra phố ban ngày, bọn trẻ con vây lấy ông tỏ vẻ vừa thân thiện vừa thán phục. Ông lão rất xúc động, ông không ngờ những ngày cuối đời của sự nghiệp lại có được thời khắc vinh quang như thế. Dần dần, ông lão siêng bát phố hơn cho dù không có việc gì.
Dạo này trời trở rét, những vết chấn thương thủa nào học việc của ông lão bỗng dưng tái phát cứ âm ỉ đau nhức, tiết mục trình diễn của ông lão cũng vì thế rút ngắn hơn. Vài lần, thấy ông chủ rạp tỏ thái độ khó chịu với ông lão, Ben mạnh dạn ngỏ lời để mình biểu diễn thay ông. Ông lão xua tay nói:
-Cháu đừng vội, việc biểu diễn chuyên nghiệp đòi hỏi phải thuần thục một cách chuyên nghiệp,vững vàng trong động tác chưa đủ,phải vững vàng cả về tinh thần. Như ông đây, từ lần biểu diễn đầu tiên đến nay đã mấy mươi năm chưa một lần ông trượt ngã, đừng biến lần biểu diễn đầu tiên thành lần cuối cùng.
Sau lần ấy, Ben thấy ông lão tích cực luyện tập hơn, có lúc Ben thấy ông lão tập trung cao độ đến mức nhắm nghiền mắt lại khi đang đứng lơ lửng trên dây.

Gửi bình luận