Lỗ mọt

Mời các bạn đọc truyện lỗ mọt truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Lo mot truyen ngan

Lỗ mọt truyện ngắn

Người thợ sửa xe đạp ở góc ngã ba đường vào xã Quỳnh Giao có dung mạo của một người trên dưới 60 tuổi với cái trán đầy vết nhăn và hàm râu quai nón muối tiêu, rất ấn tượng với người mới gặp lần đầu.
Khách vãng lai sửa xe thường gọi ông ta là “bác Hai”, “bác Ba”… tùy theo sự phỏng chừng về thứ bậc hoặc quen miệng. Nhưng những người dân địa phương, kể cả lũ học trò ở Quỳnh Giao, thì bởi biết rõ thứ bậc trong gia đình và tuổi thật của ông ta mới tròn 50 nên có người gọi “chú Sáu”, có người gọi “anh Sáu”.
Thật ra, con người này có hai biệt danh gắn liền với hai đoạn đời trước đây của ông ta: Sáu “chân đất” và Sáu “mật gấu”. Còn hiện tại, ở góc ngã ba đường này chỉ có người thợ sửa xe đạp với tấm bảng viết sai chính tả thành “Sữa xe đạp” gắn trên cây cột đèn hạ thế, cạnh đó có treo lủng lẳng cái vỏ xe đã phế thải.
Kia! Một chú bé học trò đeo khăn quàng đỏ dẫn xe đạp tới.
– Chú Sáu ơi, chú sửa lẹ cho con kẻo trễ giờ vô học!
Người thợ sửa xe không đáp, kể cả cái gật đầu. Chưa đầy một phút, ông ta đã lôi ra cái ruột xe đạp mềm nhũn, tra vòi vào bơm rồi dúi cái ruột xe căng phồng vào chậu nước lờ nhờ để thử. Những cái bong bóng nhỏ xíu sủi tăm trên mặt chậu nước. Đến lúc này ông ta mới lên tiếng:
– Lỗ mọt! Mày mua đồ dỏm rồi!
*
* *
Sáu “chân đất” quyết định phải đổi đời khi 40 tuổi chẵn, một vợ, hai đứa con gái. Hai vợ chồng, người làm ruộng, người đi bán chè gánh đầu tắt mặt tối bao năm vẫn không thay được cái tivi đen trắng cho con coi màu mè với người ta, mùa mưa nào cũng phải leo lên dặm vá mái tôn, tết nhứt muốn may sắm quần áo mới mỗi người một bộ cũng khó…
Để có được quyết định này, cả nhà đã mấy lần ngồi bàn bạc. Hăng nhất là hai đứa con gái. Phân vân một chút là bà vợ. Sáu “chân đất” là người đắn đo sau cùng. Nửa mẫu ruộng là của hương hỏa cha mẹ chia cho, nay bán đi theo phong trào bán ruộng cho người thành phố ở Quỳnh Giao, nắm chắc trong tay mấy chục cây vàng, số của cải mà có nằm mơ cả bốn người trong nhà ông cũng không thấy nổi! Chuyện phải suy nghĩ là rồi gia đình Sáu “chân đất” sẽ sống như thế nào với số vốn đó trong tay?
“Đường đi ở dưới chân mình”. Đó là ý kiến của Út Chót, thằng con trai út của bà chủ tiệm cà phê Thanh Linh, thằng dám tuyên bố chờ mấy năm nữa khi con Tiền, con gái lớn của Sáu “chân đất”, đủ 18 tuổi, nó sẽ nói má đem cơi trầu qua xin cưới con nhỏ về làm vợ.
Út Chót chuẩn bị thi tú tài nhưng nó chỉ coi chuyện thi cử như một cữ dượt quần vợt, đậu rớt gì cũng chẳng quan trọng. Sáu “chân đất” có vẻ tin tưởng ở thằng con rể tương lai này lắm. Nó biết đánh quần vợt từ hồi 15 tuổi, đâu cũng kiếm được cái giải nhì, giải ba gì đó trong một cuộc thi quần vợt thiếu niên.
Sau đó, nó lân la làm quen để được “bày cách” cho mấy sếp ở quận mới đua đòi học đánh quần vợt và khi sếp nào đã đủ tự tin bước ra sân cùng những cú đánh bóng, đỡ bóng tàm tạm thì nó cũng bắt đầu thỉnh thoảng giả thua để sếp phấn khởi! Chính miệng nó nói: “Có người chỉ học lớp 10, lớp 11 mà vẫn làm lớn là nhờ ưa đi chơi với mấy sếp. Ai mà làm vừa lòng mấy sếp, được cất nhắc mấy hồi! Sau đó thì đi học bổ túc, rồi cũng tú tài, cử nhân như ai thôi”.
“Mày nói vậy là sao, tao chỉ mới hiểu lờ mờ thôi” – Sáu “chân đất” thật thà hỏi. Út Chót mỗi khi nói đều khoa hai tay trước mặt như một diễn giả hùng hồn: “Nghĩa là chú Sáu cứ bán ruộng, cầm trong tay số vàng lớn đi, rồi sẽ tính từng bước một”; “Thì mày cũng phải nói cho tao nghe thử coi, bước đầu tiên tao sẽ làm gì?”; “Dễ ợt! Đầu tiên chú Sáu bỏ ra một ít để sửa chữa lại căn nhà sắp sập của chú Sáu đó.
Biểu thợ nó đổ cột, lên cái gác lấy chỗ ở rộng rãi”; “Được! Trúng ý tao lắm!”; “Kế đó chú Sáu mua cho mình một chiếc xe gắn máy làm chân đi đây đi đó, bán cái xe đạp cũ mèm cho mấy bà lạc xoong cho rồi”; “Cũng trúng ý tao luôn!”; “Chú Sáu đổi cho em Tiền, em Bạc mỗi đứa một chiếc xe đạp mới để tụi nó đi học cho bằng chị bằng em”; “Mày đúng là thằng chu đáo, ngay từ bây giờ đã biết lo cho con vợ, lo cho con em vợ tương lai. Được! Tao duyệt! Rồi kế nữa thì làm gì?”; “Chú Sáu cứ làm tới đó đi rồi sẽ tính. Con nói rồi mà: đường đi là ở dưới chân mình”.

Gửi bình luận