Mây giăng

Mời các bạn đọc truyện mây giăng truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

May giang truyen ngan

Mây giăng truyện ngắn

Tôi không chờ đợi chuyến đi này.

Đầu năm đi xem bói, bà bói cụt một chân nhà ở cạnh bệnh viện Thanh Nhàn phán năm nay cô không có số xuất ngoại. Chuyện tình duyên của cô cũng khác người thật đấy cậu ta rất tốt tôi không chê gì mỗi tội suốt đời không có tiền hiện giờ đang nợ chồng chất mách riêng cho cô đấy là tôi trộm xem số người ta để cho cô biết hở ra thánh phạt chết hiện thời cậu ấy đang quý trọng cô nhưng có một cô gái khác trẻ đẹp hơn cô đang xen vào đây bài tú này hiện lên rất rõ tháng mười ta của cô may ra tốt cả năm không tốt lắm cuối năm tiền về như nước tiền ở đâu về mà nhiều thế không biết nếu thích cậu ta cưới cứ đến đây tôi mách cho chỗ đi mà làm lễ đấy tôi với anh nhà tôi cũng phải làm lễ tôi mới lấy được chồng trẻ hơn mình đến tám tuổi lại chiều hết ý nhé tôi cụt chân thế này mà anh ấy cứ cúc cung tận tuỵ mỗi tội chả làm ra tiền tay tôi nuôi hết tôi sắm cho một quầy sửa di động ngồi đấy cả ngày hí hoáy rồi đi uống bia rồi về nhà chẳng gái mú gì đâu gái gì cũng chẳng bằng gái già này gái gì cũng chỉ làm một bãi là xong tội gì mất tiền.
Tôi chờ bà nói xong bài diễn văn diễm tình thì đút tờ mười ngàn đồng vào tay bà rồi đứng dậy, chen giữa mấy bà mấy chị dang dở, mấy cô có vẻ như cave, xỏ dép rồi băng sang đường.
***
Vậy mà bây giờ tôi lại đang bay sang Seoul.
Máy bay bắt đầu lướt trên đường băng Nội Bài rồi cất cánh lúc một giờ sáng. Ngồi cạnh cửa sổ nhưng chỉ thấy một màu đen huyền bí bên ngoài. Cô gái ngồi cạnh tôi than, lần đầu tiên em đi máy bay đấy chị ạ, em thấy say say rồi. Tôi bảo cô cách bịt tai cho khỏi ù. Cô lôi gói bông ra khoe, đây em có cái này. Tôi hỏi cô đi Hàn Quốc làm gì. Cô bảo em đi sang Nga, chỉ chờ ở Seoul rồi chuyển máy bay. Em có bà dì bên đó làm giấy mời đi du lịch sáu tháng, em sang nếu có công việc bán hàng thuận lợi, kiếm được mỗi tháng bốn năm triệu thì sẽ làm giấy gia hạn để ở lại kiếm ít vốn về lấy chồng. Tôi hỏi nhà cô ở đâu. Cô khoe em ở Côn Sơn Hải Dương đấy. Mùa này đang mùa du lịch, mọi người tứ phương kéo về đông lắm, cứ nườm nượp. Họ mới tu sửa lại cụm di tích đền Nguyễn Trãi, đẹp lắm. Ôi em lo quá, đến Seoul không biết chuyển máy bay như thế nào, trên vé ghi đến tận mười lăm giờ mới bay tiếp. Tôi bảo sẽ chỉ cho cô một nhóm người cũng đi Nga trên chuyến bay này. Họ ngồi mấy người ở ghế dưới. Có cả một bà đi thăm con. Cô có vẻ yên tâm hơn.
Cô và tôi cùng cố ăn bằng hết suất ăn nhà bay đãi.
***
Trời dần sáng. Thứ ánh sáng trên thiên đường. Mây giăng mờ mờ qua ô cửa kính. Đủ thấy những làng mạc thành phố phía dưới mặt đất. Phía dưới kia cũng là những con người những nếp nhà và những số phận.
Tiếng cô gái trôi giữa đám mây màu tro rừng.
“Đôi khi em nghĩ thôi cứ chấp nhận một cuộc sống như mấy đứa bạn ở quê. Ruộng vườn Côn Sơn rộng thênh. Thả cây gì sống cây đó. Đến mùa thu hoạch đôi ba bầu bưởi, đôi ba bầu vải, nhãn, na, khế mang ra chợ phiên cũng đủ đem về gạo, muối, quần áo vải vóc… Em lại còn thêm nghề may. Cũng biết cách may theo mốt ở quê nên có khá khách. Nhưng mà tẻ quá. Sáng nào mở mắt ra cũng thấy ngần ấy thứ quê, ngần ấy gốc bưởi ngần ấy gốc na ngần ấy thửa ruộng, lúa ngần ấy phân gio chăm bón. Bạn ngần ấy đứa nói ngần ấy thứ chuyện…”.
Cô khẽ ngáp. Đôi tay đen đen của “ngần ấy thứ quê” vươn ra phía cửa sổ máy bay như thể đó là cánh cửa sổ ở căn nhà thân thuộc, có thể mở ra để mây và gió ào vào.
– Mây mù quá chị nhỉ. Chảng nhìn thấy gì.
Máy bay hơi xóc mấy cái. Tôi bảo:
– Ừ, mây nhiều quá.
Cô gái lại vui chuyện. Tiếng cô nói vang giữa đám người ngủ vùi trên những khoang ghế:
– Thế rồi bà dì em gọi điện về bảo sang bán hàng với dì. Chỉ sang độ hai năm kiếm chút vốn. Nhưng em không thể nói với dì em là em chỉ muốn đi cho biết đây biết đó. Nói thế dì sẽ bảo em là đồ nhân mã. Đối với dì, chỉ có kiếm tiền là công việc có ý nghĩa. Chuyện muốn biết đây biết đó là thứ phù phiếm không xứng với gái quê…
Đến lượt tôi che tay ngáp.

Gửi bình luận