Mờ nhân ảnh

Mời các bạn đọc truyện mờ nhân ảnh truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Mo nhan anh truyen ngan

Mờ nhân ảnh truyện ngắn

Cô bất ngờ hiện ra ngay khúc rẽ của đường Nathan. Mới tóc ngang lưng bồng bềnh dợn sóng, nâu màu tảo biển, đôi mắt to tím sẫm, làn da trắng xanh tới mức gần như trong suốt, và nụ cười mang vẻ an nhiên.

Quá đỗi thân quen, đến nỗi anh suýt gọi vang tên cô giữa chốn xa lạ đông người. Nhưng anh biết là không phải cô, không thể nào. Khi đang sống, người ta có thể tha thiết, tuôn trào. Nhưng khi đã dừng thì tất cả chấm hết. Vậy mà anh vẫn không cưỡng nổi ý muốn vội vã đi theo cô… Đến lần thứ ba chạm mặt thì cô đã nhớ ra anh. Như N. ngày xưa cũng rất nhạy cảm, thông minh, đã nhiều phen khiến anh phải sững sờ, bối rối. Anh thường hay né tránh những cô nàng sắc sảo, có khả năng “đọc” vanh vách người đối diện (vì con người đâu phải là cuốn sách). Nhưng N. ngoại lệ. N. đã lôi cuốn anh theo cách của thanh nam châm phát ra từ trường cực lớn. Ngay từ sau ánh mắt đầu tiên, tín hiệu xanh đã bật lên. Và dòng sông đắm mê ào ào tuôn, đổ xô như thác. Luôn luôn với N., thời gian sống đang ở giây phút cuối. Chưa bao giờ anh trải qua những cảm giác say mê vội vã với ai như thế. Cảm giác hạnh phúc quá đầy và sâu.

Đến nỗi anh đã tin chuyến tàu mình đến lúc nên dừng ở một sân ga, chấm dứt tháng ngày phiêu du, kiếm tìm, trôi dạt. Đồng thời anh vẫn thấy mông lung, mơ hồ, như không chắc sẽ nắm được cô trọn vẹn. Ví N. như mặt biển, thì bão vẫn đang ẩn sâu dưới ngàn mét nước. Họ đã có với nhau một góc khuất nơi boong sau, để cùng ngắm biển, một chiếc bàn đôi rất quen, có thể từ trong phòng ăn nhìn mọi thứ qua cửa sổ, và vỏn vẹn sáu mét vuông để yêu đương trong khoang riêng của anh, ở tầng hai ngay chỗ ngoặt cầu thang (vì N. ở chung với một cô gái khác). Con tàu trắng lớn đang mải miết trôi, hầu như cô độc, giống như đi về cõi-không-bờ.

Đã sắp qua ngày thứ ba của cuộc hành trình.

Vậy là anh đã làm quen được với cô, không ngờ chỉ bằng mấy câu giao tiếp giản dị, thông thường. Tôi từ Việt Nam sang, theo đoàn trong một chuyến công du kết hợp nghỉ ngơi. Dạ, còn em là người Quảng Đông, từ bên đại lục sang định cư ở đây đã được bảy năm, hiện đang sống cùng bà chị. Tôi đã tưởng em cũng là người Việt, như tôi? Còn em cứ tưởng anh “chính hiệu dân Hồng Kông”, ai biết! Cười giòn tan và mắt liếc. Sánh đôi, tay nắm… Soi trong bóng mắt cô, anh như thấy lại N., trong veo, ngây ngất. Nhưng anh đã không hỏi cô bất cứ điều gì về quá khứ, cho dù cơn ám ảnh vẫn luôn đeo mang, lẩn khuất. Có lẽ anh đã không hề muốn phân định. Rằng ai là ai. Để rồi khi hiện tại vẫn còn đang tiếp diễn, anh đau xót nhận ra cô cũng vô cùng mong manh. Mặc nhiên tình yêu là có thực, nhưng phiêu linh và bất định.

Anh thường lạnh buốt sống lưng mỗi khi nhớ lại giây phút ấy, khi N. bỗng giật nảy người, khe khẽ thốt lên rằng mảnh ly vỡ quá sắc, đã đâm đứt cả chân cô (trước đó, N. lỡ tay làm rớt nên cái ly bị bể, và cô đã vô tình giẫm phải). Rất gượng nhẹ, anh thong thả gỡ mảnh ly cong bén, dùng nước ấm rửa sạch vết thương cho N., rồi lấy khăn lau khô, băng kín bằng một miếng băng cá nhân (không ngờ anh có sẵn). N. nhoẻn cười như biết lỗi, nói em không sao. Và cô say mê cuốn siết trong anh. Một nụ hôn sâu, ngỡ như dài bất tận. Cho tới khi cả hai nhận ra máu đã loang thấm ướt mảnh băng bé nhỏ, vài giọt đỏ tươi đã vương vãi trên tấm ra. Thấy hơi lo, anh tháo băng để xem xét lại vết thương. Một nhát cứa không sâu dưới gan bàn chân phải, ngay gần ngón chân áp út. Nhưng máu hồng tươi vẫn đang túa thắm. N. vui vẻ nhận xét, “những người máu loãng, hễ bị đứt chân, đứt tay thì rất khó cầm máu. Anh xem, cứ như máu em chỉ toàn nước lã”. Hình như anh đã bật cười.

Gửi bình luận