Một mình qua đường

Mời các bạn đọc truyện một mình qua đường truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Mot minh qua duong truyen ngan

Một mình qua đường truyện ngắn

Nghĩa không dám nhìn khi chiếc xe cấp cứu chở con Chíp, chở cả đôi dép màu đỏ, cả tờ thể thao màu đỏ mà nó cầm chặt trong tay. Cái bờm của nó rơi xuống đường. Nghĩa nhặt lên và mang về cửa hàng.

– Như vậy chú với dì đi khoảng vài tuần. Cháu cứ trông hàng. Tối em Vân về nó kết toán tiền nong. Hàng nhà ta bán máy lọc nước hầu như là hàng biên giới dán mác nọ kia thậm chí dán mác nội cho có cảm giác hàng Việt chất lượng thế thôi. Khách sành đi qua nó bĩu môi chỉ thỉnh thoảng có khách vãng lai. Chú duy trì bán máy lọc nước là câu dầm chờ xem có đứa nào nó thuê kinh doanh cửa hàng chứ chú với dì mày cũng hết hơi rồi, chả muốn nhặt nhạnh nữa, đau lưng lắm. Mà khi nằm vào áo quan thì cũng chả đứa nào nó bỏ tiền đô thật cho mang đi. Đôla âm phủ thì vô thiên lủng… Cả bao tải cũng có…
– Thôi nói thế đủ rồi ông ơi. Cháu nó nhận lời rồi còn dông dài mãi. Già rồi nói nhiều lại “tích tình tinh đứt dây thần kinh”.
Ông chú của Nghĩa cao mét năm nhăm, dì nó cao mét sáu hai, sống với nhau hơn hai mươi năm êm như mặt hồ thời nước sạch. Ông có tật nói dài nói to nói rổn rảng như loa phường, bà nói ít nhưng thường mô tả sự vật chung quanh theo kiểu cụ Hồ Xuân Hương làm người nghe phải bật cười.
Nhưng Nghĩa không cười. Thằng con trai hai mươi ba tuổi đã có râu quai nón, cái nhìn trầm lặng như thủy thủ đã bị sóng dập vùi ở những miền biển không có tên trên bản đồ vì hẻo lánh. Nó nhìn bà dì ruột nhìn ông chồng bà, nghe diễn văn của ông nó chỉ ngắn gọn: “Chú dì đi đi!”.
Chú và dì nó đi. Lên tàu thăm người trai cả lấy vợ miền Trung bị ông bà từ vì dám lấy vợ xa. Giờ thằng cháu hai tuổi alô vào máy do má nó xui: “Ông bà ơi Tý chào ông bà!”.
Ông ho, bà rớm nước mắt, cưỡng thế nào được?
Chú với dì nó đi chơi. Con em nó có thằng bồ kinh doanh hàng gốm sứ trên phố cổ xong việc công sở em nó ghé qua chỗ bồ chả mấy khi về nhà. Con em alô di động: anh Nghĩa hả? Coi nhà nhé. Tiền bán bao nhiêu anh thích gì cứ mua. Bố mẹ em chả nhớ chả đong đếm gì đâu!
Lại còn thế nữa!
Nghĩa nhìn thấy bên kia đường có đại lý sách báo tem thư. Trèo qua dải phân cách. Băng qua làn đường ngược. Xe máy được những gã xem đời như của bỏ, phóng cho sướng, tai nghe gió quật muốn dừng thì dừng, không dừng được phóng luôn xuống địa ngục uống bia với Diêm Vương. Nó “chiến đấu” toát mồ hôi như thế để mua tờ thể thao. Dạo này Arsenal đá xuống quá. Đội bóng ruột của nó thất bại liên tiếp càng làm nó quyết tâm theo đến cùng tình yêu với đội bóng có cái vẻ không màng danh lợi, không màng nhiều tiền, không giật cúp bằng mọi giá. Chỉ cống hiến lối đá đẹp như mơ, lãng mạn như thuở người ta yêu đương không màng của cải.
Ngã tư ở đây đông nhất thành phố, nghẹt thở nhất thành phố. Ngày hè, khủng khiếp nhất là giờ tan tầm. Thấy Nghĩa mò qua cửa hàng mua báo, con bé trông hàng nhìn Nghĩa như nhìn người ngoài trái đất.
– Sao anh căng thẳng thế ạ?
– Anh qua đường. Sợ quá!
– Qua đường có gì mà sợ. Em vẫn qua ngã tư trên kia để vào trường có sao đâu? Tại anh cứ ngó xuôi, ngó ngược!
– Không ngó thì xe nó đâm vào người!
– Anh đừng ngó. Chả cần quan sát như người ta dặn. Có quan sát, có tránh cũng chả ai tránh mình. Học em đây này. Em đi chả nhìn ai sất. Không ai dám lao vào mình đâu. Anh cứ thử xem.
– Anh cũng không sợ lắm đâu. Tính anh thích ngồi một mình trong xó. Thế mà ngày nào anh cũng cần một tờ thể thao. Mà cả phố mới có một đại lý sách báo của nhà em.
Con bé cười ranh mãnh:
– Anh nói đúng. Mở hàng sách báo ở đây là ngẩn ngơ. Ai người ta đọc. Chỉ có ông em ngồi buồn mở bán chơi chơi. Ông bảo ngày xưa người ta phải xếp hàng, phải có thẻ mua sách. Ông em nhớ ngày xưa đấy. Nhìn ông em kìa…
Trong nhà một ông già tóc trắng áo lụa đang tưới cái cây trên bàn. Trông ông như đồ cổ. Ông chả thèm nghe cái thứ âm thanh máy móc quái gở ngoài đường dội vào. Nghĩa gật gù nhìn ông. Thấy ông cũng y như con bé cháu. Cũng đang thản nhiên qua đường. Con bé cảm thấy cái vẻ đồng cảm của thằng thanh niên với ông mình. Nó giật giật tay Nghĩa vì thấy mặt anh ta như mặt ông già ngại phố xá. Nó muốn giúp. Nó bảo đừng ngại. Cả ngày nó học nội trú trong trường nhưng chiều về sẽ đưa báo sang cho Nghĩa.
Nghĩa nhìn lơ ngơ. Mặt càng lơ ngơ khi râu quai nón mấy hôm chưa cạo làm mặt già sọm. Con bé phì cười:
– Hay anh sợ đọc báo nguội. Chiều đọc cũng được chứ sao hả anh? Báo nguội càng hay. Bên kia kìa có một bác rất thích đọc báo nguội. Bác bảo tin tức cấp thời làm bác hãi. Bác nghe ngóng chán rồi mới đọc. Báo nguội khiến bác bình tĩnh. Anh thấy buồn cười không?

Gửi bình luận