Ngày của hoa hồng

Mời các bạn đọc truyện ngày của hoa hồng truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Ngay cua hoa hong truyen ngan

Ngày của hoa hồng truyện ngắn

Ngày hôm nay cũng bình thường như những ngày bình thường trong một năm. Mặc dù trên tờ lịch có in một dòng chữ để nhắc nhở, để ghi nhớ rằng hôm nay là một ngày kỷ niệm, một ngày dành cho toàn thể phụ nữ trên khắp thế giới. và, Ngà cũng có nhìn vào tờ lich đó như mọi ngày. cảm xúc của Ngà về nó là một sự dửng dưng đã bão hòa đến độ không còn bận tâm chú ý gì nữa.
Thật ra, từ khi bước qua thời con gái, vào những năm đầu làm vợ, Ngà đã biết buồn phiền khi thấy Hoan quá thờ ơ hững hờ với cái ngày kỷ niệm ý nhị đó. Ngà nhắc, anh biết hôm nay là ngày gì không . Hoan cụt lủn hỏi lại ngày gì. Ngà cười mơn, ngày phụ nữ vùng lên đó. Hoan nhíu mày nhăn mũi, ôi dà bày vẽ làm gì ngày nào mà mấy bà mấy cô chẳng vùng lên. Ngà ấm ức, ai cũng nói như anh thì thôi chớ, người ta vẫn dành ngày này để bày tỏ tình cảm và thể hiện sự quan tâm đối với mẹ, vợ, bạn gái, chị em gái… Hoan nhẩn nha từng tiếng, mẹ anh mất sớm, chị em gái thì không có, từ nhỏ đến lớn sống với cha và ba thằng em cuội trâu, tăng cho tụi nó nắm đấm cú đá thì có chớ đâu có tặng hoa tặng quà làm gì. Hoan đúc kết: Ôi dà, nhà anh là thế giới của đàn ông, hồi nào tới giờ không có cái lệ gì dành cho phụ nữ cả. Ngà buồn đến nghẹn lời, không nói gì được nữa. Muốn nói lại sợ hai con mắt đang cay xè sẽ tức ứa nước mắt. Bây giờ, trong cái thế giới đàn ông của gia đình anh đã có hiện diện một phụ nữ là em, là vợ của anh, anh hãy khác đi chứ, hãy thay đổi đi chớ ! Hãy bày tỏ, hãy thể hiện với em tình cảm của anh, của người mà em yêu thương và nhận lời về chung sống trọn đời. Ngà muốn nói ra điều rưng rưng trong lòng ấy. Không nói nhưng cô nghĩ thôi được cần phải có thời gian, con người chớ đâu phải là gỗ đá vô tri vô cảm mà không lay động, không cảm hóa được. Cần phải có thời gian.
Một năm…hai năm..ba năm…Thời gian cứ lững lờ đến vô tình. Hoan vẫn là Hoan, khô như ngói, Ngà không thể sửa đổi cảm hóa gì được. Hoan vẫn là Hoan, mặc cho Ngà cố công trổ bao nhiêu dịu dàng mềm mỏng, ý nhị tinh tế, nhiều khi phải nũng nịu dỗi hờn… Hoan không hề nhớ đến ngày sinh nhật của Ngà, nói gì đến những ngày kỷ niệm khác. Ngà nhớ lại thời gian làm quen tìm hiểu nhau, trong hai năm tươi đẹp ấy Hoan chưa từng tặng hoa, tặng quà cho Ngà lần nào. Hoan cũng chưa từng mở miệng hỏi đến ngày sinh tháng đẻ của Ngà. Chỉ đến khi đưa nhau ra trụ sở ủy ban phường để đăng ký kết hôn, Hoan mới lướt mắt đọc qua cái thẻ Chứng Mình Nhân Dân của Ngà. Rồi thôi. Những con số biểu thị ngày tháng năm sinh của cô vợ chẳng được ghi vào bộ nhớ của anh chồng vô tâm. Ngà đâm ra chán ngán chẳng muốn thốt ra cái câu hỏi buồn cười và tội nghiệp: Anh có nhớ hôm nay là ngày gì không ? Thế nhưng, đến sinh nhật Hoan, Ngà lại tỉ mỉ gói ghém một hộp quà có cột nơ trông vừa xinh xắn vừa sang trọng. Trao quà cho Hoan với câu chúc mừng sinh nhật, Ngà còn kèm thêm một chiếc hôn nơi má. Hoan chỉ mỉm cười, mở hộp quà ra xem, không một lời cảm ơn, không một nụ hôn đáp trả, mặc nhiên như đó là phận sự của Ngà. Em mua cho anh thì anh khỏi phải mua, nếu em không sắm món này cho anh, khi cần không có thì anh tự sắm lấy. Vậy thôi. Ngà lại đâm bực tức muốn bỏ lơ chuyện quà cáp sinh nhật gì gì cho Hoan. Cho bõ ghét ! Nghĩ vậy, định bụng vậy nhưng cứ đúng sinh nhật của Hoan, Ngà lại mua quà cho chồng. Phụ nữ mà, vẫn dễ nhẹ dạ mềm lòng.

Gửi bình luận