Người đàn bà không có tết

Mời các bạn đọc truyện người đàn bà không có tết truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Nguoi dan ba khong co tet truyen ngan

Người đàn bà không có tết truyện ngắn

Một giọt máu đào hơn ao nước lã
(Thành ngữ)
Nhận quyết định về hưu trong tay, bà Hồng ngồi buồn xo bên bàn làm việc.
Thấy Việt đi qua bà liền vẫy tay gọi anh lại trò chuyện.
– Cô phải nhận quyết định về hưu trước Tết rồi Việt ơi!
– Nhanh thế cổ Việt tính bắt tay bà Hồng chúc mừng nhưng bà không chìa tay bắt mà phẩy tay bảo:
– Ôi mừng rỡ nỗi gì. Tôi sợ nhất cái ngày này, không ngờ nó đến sớm hơn tôi tưởng. Mấy thằng Ami (1) nó làm căng quá trờị
– Cô làm bao năm rồỉ
Bà Hồng:
– Ngót nghét 30 năm rồi
Việt bảo:
– Vậy cô về nghỉ ngơi có khỏe hơn không, tội gì làm thêm vài năm nữa cho nhọc?
Bà Hồng lại phẩy tay:
– Chắc gì khỏe hơn đi làm Việt ơi! Tôi nghĩ chết sớm thì có.
Việt an ủi:
– Ðâu tới mức độ nghiêm trọng như cô nghĩ. Nhiều người mong được như cô mà không được. Cô còn có người thân bên này, lo gì buồn?
– Vậy saỏ Bà Hồng thở dài – nhưng tôi lại khác. Với tôi về hưu sớm ngày nào là tôi tổn thọ ngày đó.
Việt cười bảo:
– Cô cả lo quá thôị Chứ về hưu cũng có cái thú của nó chứ? Ít nhất cô cũng khỏi thức khuya dậy sớm, thoát cảnh stress trong công việc. Về hưu cô có thời gian đi đây đó thăm viếng, khuây khỏa tinh thần không tốt hơn saỏ – Ðành là thế nhưng mỗi người một cảnh. Giá tôi được một phần như người ta đã là một nhẽ. Bà Hồng thở dài não nuột – Tiếng là có người thân bên này nhưng cũng như không Việt ơi! Lúc tụi nó còn nhỏ một tay cô chăm sóc, rồi lớn lên lại dựng vợ, gả chồng cho từng đứạ Nhưng khi sự nghiệp của tụi nó vững vàng rồi thì chẳng đứa nào buồn quan tâm tới cô nữạ Nhiều bữa cô đau yếu, bệnh hoạn trong người, gọi điện cho tụi nó mà cũng năm lần bảy lượt mới có đứa lò dò tớị Ở xứ này vật chất có ai thiếu thốn đâu, điều cô cần là tình người kìa, nhưng lần nào tụi nó đến cũng chỉ láo nháo một hồi rồi cáo chuyện ra về. Nghĩ nhiều lúc tủi muốn chết Việt ơi!
Bà Hồng ngừng chuyện, đôi mắt chợt đỏ hoẹ Bà xoay xoay tờ quyết định nghỉ hưu trong tay như đang xoay vần định mệnh của chính mình, một lát bà đặt tờ giấy xuống bàn, quả quyết nói:
– Mà thôi! Ðời người là vậy Việt ơi! Lúc khổ, lúc khó người ta mới cần nương cậy mình để sống chứ khi có của ăn của để rồi họ đâu cần mình nữạ Người Việt mình ở riết xứ này rồi cũng trở nên máu lạnh lúc nào không haỵ
Việt định nói một câu gì đó cùng bà Hồng như một lời biện giải nhưng cũng không tìm được lời nào thích hợp nên anh đành im lặng.
II

Gửi bình luận