Người từ trăm năm

Mời các bạn đọc truyện người từ trăm năm truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Nguoi tu tram nam truyen ngan

Người từ trăm năm truyện ngắn

Đối với tôi, mùa hè của những năm tuổi nhỏ luôn luôn rực rỡ. Rực rỡ với hoa phượng đỏ thắm trong sân trường và trên những con đường tôi vẫn đi qua. Tôi yêu những ngày hè rực rỡ ấy vô cùng, những ngày tháng rông chơi tưởng chừng như bất tận, không vướng bận sách vở, không lo lắng với những kỳ thi. Nhưng năm tôi được mười lăm tuổi, mùa hè đã thôi không còn rực rỡ nữa, vì sau khi xem xong tờ học bạ trong năm của tôi, mẹ tôi thở dài và nói gọn bân:”Phải cho mầy đi học hè !”.
Nhà cô tôi nằm trong một cư xá thật khang trang và yên tịnh. Bên cổng cư xá, một cây phượng cao lớn trổ những chùm hoa đỏ ối, rực rỡ nỗi bật lên giữa những tán lá xum xuê xanh rì. Trong khuôn viên, hai dẫy nhà trệt mười căn đối mặt nhau thật trang nhã, còn giữa là khoảng sân rộng trải sỏi với hàng chậu sứ trồng hoa hải đường. Trong lúc mẹ tôi cùng cô tôi trò chuyện, tôi đứng tựa cửa sổ nhìn vẫn vơ ra khoảng sân trước nhà cô tôi. Tôi thoáng thấy một đứa con gái vóc dáng mãnh mai, tóc tết thành hai bím dài, ngồi trên chiếc ghế xích đu khuất sau dàng hoa dạ lý. Đứa con gái có gương mặt xương xương, đeo kín cận, tay cầm quyển sách và đang chăm chú đọc. Sau buổi học đầu tiên, tôi được biết đó là Quỳnh, con gái duy nhất của cô giáo chúng tôi.
Trong căn phòng khách rộng dùng làm phòng học, cô tôi kê một bảng đen lớn và tám đứa con trai chúng tôi chia nhau ngồi trên hai dãy bàn, loại bàn đính liền với băng ghế mà cô tôi mua lại của một trường nhà dòng. Những buổi học bao giờ cũng bắt đầu đúng tám giờ sáng, đến mười giờ, chúng tôi được nghỉ mười lăm phút, rồi sau đó vào học tiếp cho đến mười hai giờ trưa thì tan lớp. Trong giờ nghỉ, cô tôi cho Quỳnh mang bánh ngọt và nước lọc ra cho chúng tôi dùng. Dường như đó là lúc duy nhất tôi thấy Quỳnh rời tay khỏi những quyển sách. Vì sau khi chúng tôi ngồi vào bàn tiếp tục buổi học, Quỳnh lại lặng lẽ ra trước hiên nhà, ngồi đung đưa trên chiếc ghế xích đu khuất sau dàng hoa dạ lý, tiếp tục miệt mài vào những quyển sách trên tay. Tôi thấy đối với Quỳnh, mọi thứ hình như đều lặng lẽ như nhau, lặng lẽ trong cách ngồi đọc sách, lặng lẽ trong dáng đi và lặng lẽ ngay cả khi Quỳnh mở nụ cười nhè nhẹ trên môi !
Một tuần sau, những đứa con trai cùng lứa tuổi như tôi và cũng ham chơi hơn ham học như tôi, đã mau chóng kết thân với nhau. Hết giờ học, chúng tôi nán lại sau khoảng sân rộng nơi cuối khuôn viên cư xá để bày ra không biết bao nhiêu trò chơi lý thú, cho đến lúc mệt nhoài vì nóng và vì đói, chúng tôi mới vội vã chia tay nhau để ra về. Một hôm chúng tôi thấy cạnh góc cây hạnh đào một đụng cát to của ai đó vừa mới đổ ra. Một đứa trong bọn nghỉ ra trò chơi mới. Chúng tôi thay nhau leo lên cây hạnh đào rồi nhẩy xuống đụng cát. Chúng tôi hò reo, thách đố nhau xem đứa nào có thể nhẩy được từ trên cao nhất. Khi đến phiên, tôi leo lên đến chót vót ngọn hạnh đào và trong lúc đám bạn đang ầm ỉ reo hò để khích lệ, thì cô tôi tất tả chạy ra với cây thước bản trên tay. Cô tôi nói gần như thét:”Xuống mau, chơi thế là chơi dại, chơi ngông chứ không phải hay ho gì đâu !”. Tôi vừa tuột xuống đất thì cô tôi chạy lại, một tay nắm lấy cổ áo của tôi, tay kia dùng thước quất vào mông tôi y như một bà mẹ đánh đòn đứa con hư hỏng. Và cứ mỗi một thước đánh vào mông, cô tôi buôn hai tiếng “Chừa nhá !” như để điểm nhịp. Tôi đau đã đành, nhưng không bằng nỗi tủi hổ khi thấy Quỳnh đứng xa xa nhìn, với một nụ cười lặng lẽ trên môi. Tôi đoán ra ngay, chính Quỳnh đã vào mách lại với cô tôi, vì sau giờ dạy học cô tôi còn phải bận rộn sữa soạn bữa ăn trưa, không mắt nào để ý đến những trò nghịch ngợm của đám học trò. Hôm sau, cô tôi phát cho mỗi đứa một lá thư để mang về trao tận tay cha mẹ. Kết quả là chúng tôi bị bắt phải về nhà ngay sau mỗi buổi học và những trò nghịch ngợm trong sân cư xá coi như chấm dứt từ đó. Cô tôi còn cẩn thận cho Quỳnh ra đứng trước cửa để trong chừng chúng tôi khi tan lớp, cho đến khi chúng tôi ra khỏi cư xá thì Quỳnh mới quay vào nhà. Từ đó tôi thấy ghét Quỳnh vô hạn ! Một đứa con gái, đã bị cận nặng mà lại thêm tật mách lẻo !

Gửi bình luận