Nhà trọ

Mời các bạn đọc truyện nhà trọ truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Nha tro truyen ngan

Nhà trọ truyện ngắn

“Không”. Cô gái nói, rất khẽ, ngón tay mảnh mai làm động tác như che miệng. Gió đậu bơ phờ trên chiếc lá mướp héo rũ. ở dưới là nước. Ở trên là nắng.
Anh đưa cả hai tay đẩy mạnh cánh cửa. Những thanh gỗ bị bết vào bùn, anh phải vừa ra sức nâng lên vừa đẩy. Rồi bì bõm, anh quay lại. Cô đang ngồi trên yên xe máy, quần xắn quá đầu gối, vẻ vừa lười biếng như quen được cưng chiều, vừa bối rối.
“Ngồi yên nào”, anh nói. Rồi dắt xe qua cổng, vào sân. Trong yên lặng tiếng nước kêu bong bóc. Cô bíu chặt lấy áo anh, cảm giác như mình sắp rơi xuống mặt đất đỏ lòm bê bết nước.
“Đó là một sự nũng nịu thái quá”, cô nghĩ. Thật ra, lội qua một cái cổng ngập nước để vào nhà thì có gì là kinh khủng với cô. Anh dắt xe đến sát bậc thềm, cô nhảy xuống, mở cửa. Mùi ẩm mốc lan nhẹ. Cô bật đèn, bật quạt, anh dội nước rửa chân.
“Em mở cửa sổ cho thoáng nhé!”.
“Thôi, để anh dắt xe vào nhà”.
Hai bánh xe bê bết bùn đỏ. Anh chùi tay vội vào chiếc áo sơ mi trên tường. Họ ôm ghì lấy nhau. Cô kéo anh xuống, không, cô đang rơi xuống giường trong một trạng thái không trọng lượng. Cô bắt đầu cảm thấy nghẹt thở.
“Em chờ anh nhé, một tý thôi”.
“Cánh cửa chết tiệt”, cô nói. Anh cười, bấm khoá tanh tách.
Ngôi nhà nơi cô đang ở cùng gia đình là một ngôi nhà đẹp. Vườn rộng nhiều cây. Buổi sáng, trước khi đi làm cô thường đeo tai nghe, có lúc mở nhạc, có khi không.
Đeo tai nghe vào, cô có cảm giác âm thanh của lũ chim trong vườn trở nên không quá chói tai nữa. Cô không cần sử dụng tai nghe nhạc vào buổi tối, khi đã đi làm về, vì thường khi cô trở về nhà thì lũ chim đã ngủ.
Thật ra trong những chiếc lồng treo lúc lắc trên cây lũ chim luôn gân cổ hót, khi ăn uống no nê chúng hót, khi bị bỏ đói chúng vẫn hót. Chúng hót, mà chẳng hiểu là đang hót gì.
Cô gọi chúng là những con chim điên, những con chim mà chưa một lần cô cho ăn. Người bố ăn rồi cho chim ăn, chẳng bao giờ cần đến tai nghe mà vẫn nghe được chim hót.
Dường như từ lâu ông quên đi thế giới mà ông đã từng sống, từng kiếm tiền, từng tiệc tùng, hoặc từng thất bại, từng oán hận, và từng nuôi những đứa con. Lũ con của ông lớn lên như những con chim, ông cho ăn, ông nghe chúng hót mà chẳng bao giờ ông biết được chúng đang hót điều gì.
Thi thoảng vào buổi tối, cô gõ cửa căn phòng mà ở đó cô đoán mẹ cô có thể đang khóc dù chưa bao giờ cô nhìn thấy. Thi thoảng cô hỏi nhưng mẹ cô cũng không biết trả lời thế nào.
Mẹ cô là người nhạy cảm, cô biết rõ điều này qua ký ức về những câu chuyện cổ tích ngày xưa, bà cũng là người sắc sảo, dù bây giờ bà chẳng có ai để tranh cãi.
Cô thường ngồi lặng lẽ, có khi tay vô thức cầm cái điều khiển tivi của mẹ bấm loạn xạ. Từ lâu rồi, cô đã biết cách để giấu đi sự yếu đuối của mình.
Có đôi khi ánh mắt thất thần của anh trai chạm vào mắt cô trong một buổi chiều đầy mưa, cô run rẩy trong một nỗi đau dễ vỡ. Anh cô đang sống, đang kiếm tiền, đang tiệc tùng, hoặc đang thất bại, hoặc đang oán hận, nhưng không phải nuôi những đứa con.
Vậy mà cặp mắt của anh vằn những tia đỏ. Cô mong anh đừng lấy vợ. Có những ước mơ đã xa xôi lắm rồi, từ khi cả anh trai cô và cô đều biết lăn trên cỏ và cười, giờ họ co mình lại trong đơn độc. Ngay cả khi những ánh mắt chạm vào nhau, họ cũng không hiểu nổi nhau.
“Sáng nay em dậy muộn 5 phút”, cô nói. “Tại sao, em để chuông mà” anh nói, tay ôm chặt hơn vào eo cô, mắt nhắm hờ. “Em không biết”, cô đang cảm nhận sự êm ái mãnh liệt trên cặp đùi săn chắc của anh, không chắc rằng mình đang trả lời anh về chiếc đồng hồ.
Mà có thể đồng hồ chạy sai, hoặc cô đã nghe nhầm. Có thể tiếng con chim điên to cồ ở gần cửa sổ lúc 6 giờ 25 phút, sớm hơn giờ của cô 5 phút đã đánh thức cô sáng nay.
Cô thường dậy rất đúng giờ. Ăn sáng, trang điểm một chút, đi làm. Bỏ lại ngôi nhà phía sau cho đến 8 giờ hoặc 9 giờ tối. Ngày nghỉ, cô luôn có cớ để vắng nhà. Cô không biết cớ của cô có giống cớ của anh không.
Vì anh cũng vậy, khi cô vắng nhà mà không phải ở chỗ làm, có nghĩa là cô đang ở trong ngôi nhà có cánh cổng gỗ cũ kỹ cùng anh.
Cô nhắm mắt mặc anh hôn. Gió miên man lùa về từ một thế giới khác. Mặt đất thì thơm và đầy hoa. Nước ngoài sân dâng lên rất lặng, yên bình. Nắng tràn trên nước, trong veo.
Bờ này nữa, anh ơi… Không phải là bờ, còn xa lắm, không phải em đang chìm… em đang sống phải không anh? Em là gì nhỉ? Em là ai, em là người yêu của anh! Em chỉ biết thế thôi. Và hạnh phúc mới hiện hữu làm sao, phải không anh? Tại sao ngày xưa mẹ để tóc dài rồi sao mẹ lo toan, tại sao mẹ đau khổ tại sao mẹ cô đơn?

Gửi bình luận