Như ý

Mời các bạn đọc truyện như ý truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Nhu y truyen ngan

Như ý truyện ngắn

Mẹ nằm trong bóng tối, lắng nghe sự sống đạp trong cơ thể. Con bắt đầu khẳng định sự tồn tại của mình. Mẹ không thể ở lại căn nhà này. Bà ngoại không bao giờ chấp nhận con.

Mẹ trở dậy, bật công tắc đèn, xếp quần áo vào chiếc túi nhỏ. Mẹ đã ra khỏi nhà như thế. Căn nhà mà suốt quãng đời thơ ấu, mẹ chưa được nghe một lời nói ngọt ngào của bà.

Hai tuổi, mẹ từ biệt ông về sống với bà. Ngôi nhà bà nhìn ra phía hồ Tây. Gió khoáng đạt an ủi nỗi cô đơn của mẹ những ngày dài bị nhốt trong nhà. Mẹ lấy đồ chơi xếp khắp sàn, tưởng tượng ra một gia đình có đủ cha và mẹ. Một chị gái hoặc ông anh biết nhường nhịn. Ông, bà là hai con búp bê tóc quăn, vẻ già nua hơn những con khác. Nhưng hai con búp bê này không thích nhau, chúng thường im lặng quay mặt mỗi con về một hướng, dù mẹ có sắp xếp thế nào đi nữa. Cùng gia đình búp bê, mẹ dần lớn lên trong bốn bức tường trên gác hai. Cửa sổ nhìn về phía hồ Tây. Những con thuyền giống như lũ vịt đang bơi. Hồ Tây sao mà mênh mông thế, mẹ nghĩ, như chân trời không sao đến được.

Bà ngoại hay nói: “Tao căm ghét thằng bố mày!”. Lúc tức giận, bà gào: “Giời ơi thằng Hiếu nó làm vỡ nát đời tôi…!”. “Thằng Hiếu” là ông ngoại con đấy. Lúc đó mẹ còn không hiểu đời bà nó như thế nào mà có thể vỡ nát. Mãi sau này mẹ hiểu na ná rằng đời là cái gì đó to lớn lắm. Có hình khối, biết đi đứng, suy nghĩ, nó nằm bên trong những đường cong gợi cảm trên cơ thể. Nếu chẳng may quen biết một thằng đàn ông không ra gì, coi như nát đời con gái. Bà ngoại đánh vỡ cuộc đời với ông ngoại để phôi thai ra mẹ.

Một người đàn ông bước vào ngôi nhà. Mẹ bị tống xuống ngủ cùng lũ búp bê trên sàn. Mẹ nằm giữa gia đình búp bê, nghĩ những điều không có trong ký ức để quên tiếng kêu kọt kẹt của chiếc giường sắp mọt. Người đàn ông ít khi ra khỏi nhà. Ông ta ở cùng với mẹ lúc bà đi làm. Mẹ lấm lét nhìn lũ chó cảnh ông ta tha về. Lũ chó dần đông lên che lấp mẹ. Búp bê bố bị chó cắn nát. Mẹ mách bà: “Chó cắn vỡ đời búp bê của con rồi…”. Gã đàn ông cười khùng khục: “Ôi giời, mẹ mày dạy mày thành đàn bà sớm quá nhỉ?”. “Anh câm cái mồm của anh đi” – Bà quát. Mẹ không dám khóc to, chui vào góc nhà rên ư ử. Vài tháng sau, gã đàn ông bỏ đi, lấy hết số tiền bà ngoại cất trong tủ. Gã bỏ lại lũ chó đang lây nhau ghẻ, lông rụng đầy nhà. Bà về nhìn mẹ không nói nửa lời. Lần đầu tiên mẹ thấy bà dịu dàng ôm mẹ vào lòng. Tay vuốt những lọn tóc rối của mẹ và nước mắt bà chảy tràn.

***

Con đã hình thành và lớn dần lên. Mẹ nhìn thấy hai bầu vú căng cứng. Những vết nám trên mặt và sợi gân xanh trên cổ. Mẹ xách túi đến nhà dì Hoa. Dì Hoa là em họ đằng ông ngoại. Dì bảo: “Chị cứ ở đây. Em sẽ chăm sóc cháu”. Mẹ dọn dẹp căn phòng bên cạnh, lau sạch sàn và mua một tấm đệm dày. Con mẹ sẽ không phải nằm trên sàn gỗ như mẹ. Mọi người trong cơ quan nhìn mẹ xì xào. Bà cửa hàng trưởng gọi mẹ lên: “Cô có thai hả? Sao chưa báo cáo tổ chức?”. Mẹ run sợ: “Cháu và anh ấy đang chuẩn bị nói với gia đình”. “Nhanh lên đấy, kẻo vài hôm bụng lùm lùm lên thì tôi cũng ê mặt!”. Dì Hoa bảo: “Để em in cho vài cái thiếp báo hỷ. Chị cứ nói cưới ở quê, thế là xong!”. Mẹ ra chợ mua một cân chè Thái Nguyên, túi mứt sen và tút thuốc lá Vina. Mẹ ngồi nhúm từng gói nilon nhỏ, ghim lại cho chắc và xếp thành từng phần. Buổi ra mắt cơ quan, dì Hoa nhờ người bạn trai đưa mẹ đi. Bác Hùng – bạn dì Hoa – nói: “Lãm bận đột xuất, gia đình cử tôi đến báo cáo với các chị “. Lễ vu quy của mẹ bố trí như vậy. Không mặc áo cô dâu, không có xe hoa và không cả chú rể. Mẹ chỉ muốn khẳng định sự tồn tại của con trên cuộc đời này.

Đêm đó, dì Hoa khóc: “Cái thằng thật tồi tệ, chị để đấy em sẽ trị cho nó một trận!”. Mẹ không khóc. Chỉ nghĩ về người đàn ông đã giúp mẹ có được con như nghĩ về một ân nhân. Mẹ chẳng có gì suốt một thời thơ ấu. Không niềm vui, không nỗi buồn. Mẹ sống lầm lũi. Vì thế việc có con là hạnh phúc ngoài tưởng tượng.

***

Gửi bình luận