Nỗi ám ảnh của một người con

Mời các bạn đọc truyện nỗi ám ảnh của một người con truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Noi am anh cua mot nguoi con truyen ngan

Nỗi ám ảnh của một người con truyện ngắn

Anh bảo tôi kể về những thủ thuật làm giàu ư? Ðiều ấy phỏng có lợi ích cho ai. Hơn thế trong việc kinh doanh, tôi lại chẳng có kinh nghiệm gì đáng kể cho người đời học hỏi cả. Nhưng quả là có chuyện này tôi muốn tâm sự với anh. Viết được hay không là tùy anh. Nhưng không hiểu sao, câu chuyện ấy, suốt mấy chục năm nay, tôi chỉ muốn có dịp là kể lại tất cả.

Hồi ấy, mới mười tuổi tôi đã trở thành một cô bé mồ côi cả cha lẫn mẹ, tuy ngày đó bố mẹ tôi vẫn sống nguyên vẹn ở đời. Thậm chí, bố tôi còn là một nhạc sĩ khá nổi tiếng. Chỉ cần nhắc đến ông là cả tỉnh này đều biết. Còn mẹ tôi, như mọi người nhận xét: Một người đàn bà hết sức xinh đẹp và đáo để. Bà là nhân viên đánh máy ở một cơ quan hành chính.
Là một cô bé còn quá ngây thơ, tôi làm sao hiểu được cặn kẽ vì đâu gia đình tôi bỗng tan đàn xẻ nghé. Có người nói với tôi rằng: “Bố mẹ mày bỏ nhau vì quanh năm thiếu đói. Bố mày chỉ suốt ngày đàn hát, không làm ra một xu. Mẹ mày không chịu nổi”. Lúc ấy, tôi không tin đồng tiền lại có sức mạnh đến thế. Nhưng rồi tôi cũng lờ mờ hình dung được cảnh sống túng quẫn của cái gia đình nhỏ bé của tôi. Chiều chiều, mẹ tôi đạp chiếc xe đạp cọc cạch về nhà, vất xoảng cái cặp lồng xuống chậu rửa bát và bắt đầu kêu ca, rên rỉ.
– Rõ khổ! Người ta thì nhà lầu, xe máy. Cái kiếp nhà mình đúng là kiếp chó! Mà cũng chưa chắc đã bằng con chó nhà người ta.
Tôi cãi mẹ:
– Bố là nhạc sĩ. Mẹ không biết nhạc sĩ là vinh dự như thế nào à?
Mẹ dúi đầu tôi xuống:
– Này thì nhạc sĩ! Sĩ! Sĩ cho lắm vào mới đến nỗi rã họng ra.
Chao ôi! Quả là mẹ tôi cần tiền nhiều lắm, cần gấp bội phần cái danh hiệu nhạc sĩ của bố tôi. Nào tiền gạo, tiền rau lúc nào cũng thiếu. Nào tiền thuốc thang khi đau ốm. Nào tiền sắm sửa, may mặc… Quanh năm suốt tháng, tôi luôn được nghe từ mẹ một điệp khúc buồn u ám, rền rĩ vì thiếu tiền.
Bố tôi lại khác, hình như có một sức mạnh nào đó nhập vào ông. Nó làm ông trở thành một người khinh rẻ đồng tiền một cách thái quá. Có lẽ đầu óc ông chỉ suốt ngày vang lên những tiết tấu của âm thanh. Ông bỏ ngoài tai tất cả những lời vừa nỉ non vừa dữ dằn của mẹ tôi để chú tâm vào âm nhạc. Ngày ấy, ông đang dồn hết sức lực để viết một ca khúc, theo như ông nói, sẽ là một ca khúc ca ngợi một tình yêu cao cả, dám vượt qua mọi sóng gió để chiếm lĩnh đỉnh cao giá trị đích thực của cuộc đời. Tôi đã chứng kiến nhiều ngày đêm ông quên ăn quên ngủ, cặm cụi cùng những khuông nhạc trên bàn làm việc. Tôi có cảm giác ông giống như một vận động viên leo núi, bất chấp gian lao, nguy hiểm, chỉ cốt sao cắm được lá cờ hiệu trên đỉnh cao, lập một kỷ lục cho đời. Vì thế, mối bất hòa của bố mẹ tôi mỗi lúc một thêm dữ dội. Tôi là một đứa bé con không được tham dự vào chuyện người lớn. Ngày ấy, tôi chỉ biết yêu tiếng vi-ô-lông của bố mỗi lúc cất lên. Và trong bữa cơm, tôi cố ăn bớt đi một bát, hy vọng bớt được một lời kêu ca phàn nàn, bớt đi một giọt mồ hôi trên má mẹ.

Truyện ngắn nỗi ám ảnh của một người con truyen18.com

Nhưng rồi những thiện ý quá nhỏ nhoi ấy của tôi làm sao ngăn được cơn xoáy lốc của cuộc đời. Cơn lốc ấy đã đổ ập xuống cái gia đình khốn khổ của tôi một cách không thương tiếc. Sự việc chỉ được bắt đầu từ một chiếc quạt máy.
Hôm ấy, trời oi bức, mẹ tôi hớn hở mang về nhà một chiếc quạt máy bóng loáng, quay vù vù. Tôi sướng rên, hỏi mẹ:
– Bố mua hả mẹ? Hôm qua bố bảo bố sẽ lĩnh nhuận bút…
Mẹ tôi cười mỉa mai:
– Chấp gì cái lão ấy! Nhuận bút của bố mày thì chỉ đủ mua quạt giấy thôi. Ngu ạ!
– Mẹ vặn cho cái quạt lắc đầu đi.
Mẹ cốc vào trán tôi:
– Ðồ quỷ! Gọi là cái “tuốc năng” chứ lắc đầu lắc cổ cái gì. Rõ bố nào con ấy. Cả đời không biết cái quạt máy là thế nào.
Vừa lúc ấy bố tôi về. Nhìn chiếc quạt, bố ngạc nhiên:
– Em mua quạt đấy à?
Mẹ xưng xỉa:
– Còn ông thiên lôi nữa à? Thế mà cũng phải hỏi. Chờ anh thì đến đời tiểu sành mẹ con tôi mới có cái quạt mà dùng.
– Em được cơ quan phân phối sao?
Mẹ tôi nói mát:
– Nhân viên quèn như tôi thì ai người ta phân phối cho cơ chứ.
– Cái quạt đẹp thế này dễ đến tiền trăm. Em lấy đâu ra tiền mà mua.
– Tôi xấu số thật nhưng may cũng có được người thương tình đỡ cho một tay mới sắm được. Nhưng cớ sao anh cứ lục vấn tôi mãi thế?
Giọng bố tôi hơi nặng:
– Nhưng mà ai giúp em?
Mẹ vênh mặt, vẻ tự hào:
– Anh Khoa, Giám đốc Công ty thương nghiệp thành phố. Anh đã nghe thủng chưa? Mà sao anh cứ phải lắm mồm như đàn bà vậy?

Gửi bình luận