Ô cửa hẹp

Mời các bạn đọc truyện ô cửa hẹp truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

O cua hep truyen ngan

Ô cửa hẹp truyện ngắn

Nàng đứng tựa cửa sổ. Đầu hơi chồm về phía trước. Bên ngoài tấm kính dày hai ly là những đám mây đang trôi nặng trịch trên bầu trời vần vũ cơn giông.

Nàng không nói, thỉnh thoảng húng hắng ho rồi khịt khịt cái mũi đang cảm cúm. Nàng cứ giữ yên tư thế đó hết phút này sang phút khác, giờ này sang giờ khác. Tôi cứ ngỡ chân nàng đã bị chôn cứng dưới sàn căn gác gỗ và đôi tay nàng không thể dịch chuyển khỏi khung cửa dù chỉ một li. Hơi thở nàng có lúc đứt quãng. Hình như hai hàng mi dài khẽ động đậy. Mắt nàng vẫn đang nhìn và quan sát mặc dù trước mặt luôn là cây bàng trơ lá cùng với dòng kênh quanh năm tanh nồng mùi bùn non.

Tôi nằm trên giường, chính xác là trên tấm nệm dày một tấc rưỡi trải tấm drap màu xanh cốm ngọt lịm. Tôi chỉ khẽ liếc nàng mỗi bận ti vi chuyển sang các mẩu quảng cáo nhăng nhít. Rõ ràng nàng sẽ cảm thấy nhồn nhột từ phía sau vì nàng vốn là người nhạy cảm. Nhưng hôm nay tuyệt nhiên nàng không động đậy hay nói đúng hơn mặc dù tôi cố gây sự chú ý nhưng nàng vẫn phớt lờ.

Nàng lại ho. Đôi bàn tay ôm lấy khuôn ngực. Tôi xót xa ngắm nàng run rẩy: “Em ngồi xuống đi”. Nàng không trả lời, chỉ lắc đầu. “Em đang ho đấy. Cửa sổ gió lạnh”. Nàng vẫn không hưởng ứng, ngay cả cái lắc đầu cũng tiết kiệm. Ti vi chuyển sang phần tin thể thao, cái mà nàng và tôi đều đặc biệt quan tâm. Tôi thầm mong nàng sẽ quay đầu lại liếc lên màn hình nhưng nàng vẫn trơ như đá. Tai nàng lắng nghe, mắt nàng thì không mảy may ngó lại. Tôi thất vọng lên tiếng: “Này em, đứng đó làm gì. Ngồi xuống đây”. Lần này xem ra có chút tác dụng vì nàng đã chuyển trạng thái đứng tựa cửa sổ bằng việc ngồi xuống nệm và tất nhiên lưng vẫn quay về phía tôi, lạnh lùng.

Chiếc nệm này đã từng chứng kiến ít nhất năm lần tôi với nàng âu yếm nhau. Những lần như thế nó lại lún xuống rồi phát ra những âm thanh kỳ quặc. Không hiểu sao, càng nghe lại càng như nghiện. Thậm chí hôm nào không có nó, tôi lại trở mình liên tục vì nhớ mùi da thịt, mùi tóc ướt đẫm mồ hôi và mùi ngăn ngắt không thể gọi thành tên. Nàng hay nhắc tôi giặt drap mỗi tuần vì nàng không thể chịu được cảm giác nằm cạnh người yêu trên một tấm drap nhăn nhúm. Thường sau những giờ stress ở sở làm, nàng hay vùi đầu vào vòng tay mở rộng của tôi kể lể đủ chuyện. Những lúc ấy trông nàng giống con mèo con mắc mưa, tội nghiệp. Nhưng khi nàng tiếp chuyện với mấy tay khách hàng, nàng bỗng biến thành con cáo sẵn sàng nuốt chửng những chùm nho ngon ngọt. Tôi luôn tự nhắc mình phải xem những chuyện đó thật bình thường vì đó là công việc của nàng, nhưng thú thật là tôi khó chịu. Chuyện gì tôi cũng có thể tin trừ chuyện nàng sẽ thay đổi cách nói chuyện với mấy gã đàn ông mê ngọt.

Nàng nhỏ hơn tôi sáu tuổi. Cái thời tôi học lớp một, nàng chỉ vừa chào đời. Khi tôi vào đại học, bắt đầu biết yêu, nàng mới là cô bé cấp hai, đến trường vẫn phải có người đưa đón. Thời ấy, cái thời tôi yêu, nàng ở đâu đó. Nàng sẽ mặc váy xanh, áo trắng có thắt nơ, lưng mang ba lô hình thủy thủ mặt trăng. Tôi thì quanh năm bạc phếch quần bò, tóc tai dài thoòng, lưng vác mấy cái giá vẽ từ góc chùa này đến góc nhà thờ khác. Sau lưng tôi là cô bạn học cùng khóa với nước da đặc trưng con gái Hà thành, sống mũi cao, cặp chân dài sẵn sàng duỗi ra cho tôi tựa đầu tìm cảm hứng hội họa.

Chúng tôi yêu nhau suốt năm năm mài nhẵn ghế Đại học Mỹ thuật. Có nhiều lúc tôi cứ ngỡ cô ấy là cây bút sắt hiệu pentel hay hộp màu đắt tiền mà tôi đã may mắn sở hữu. Thế cho nên, chẳng có thằng sinh viên nào đủ khả năng để mắt tới, huống chi sử dụng. Tất nhiên, cô ấy luôn tự hào khi được trở thành người yêu của tôi. Dễ gì kiếm được một thằng đàn ông vừa vẽ ra những bức tranh tê người, vừa lạnh lùng, vừa mãnh liệt, vừa biết cách làm cho phụ nữ chạy theo một cách tự nguyện.

Chúng tôi yêu nhau thật lòng. Tôi hay nói với cô ấy, tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền, sắm thật nhiều xe hơi, xây thật nhiều nhà cao tầng và đẻ thật nhiều những đứa con cũng biết biến kiến thức thành tiền như bố mẹ chúng. Mỗi lần như thế, cô ấy lại cười, nụ cười tin tưởng tuyệt đối vào anh chàng người yêu hai mươi đang trắng tay.

Gửi bình luận