Ông U

Mời các bạn đọc truyện ông U truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Ong U truyen ngan

Ông U truyện ngắn

Paul Morand
PAUL MORAND, nhà văn Pháp (1888-1976), thuộc phái hiện đại thế kỷ 20. Ông chào đời ở Paris trong một gia đình trí thức trung lưu. Tuy nhiên, bất chấp sự quyết định của cha mẹ rằng con cái phải đeo đuổi một nghề nghiệp thực tiễn, cậu bé Morand đã chỉ tìm thấy sự thích thú nơi những trận túc cầu, trận đấu quyền Anh hay các cuộc đua xe hơi. Lúc 17 tuổi, Morand được gửi sang Munich để hoàn tất việc huấn luyện theo lề lối kỷ luật Đức. Tại đây, ông học cách hút xì gà, uống bia và nhảy sào mỗi buổi sáng. Sau một năm ở Oxford, 1908, Morand theo học trường Khoa Học Chính Trị (Political Science) và sửa soạn thi lấy bằng. Động lực về văn chương của ông cho đến lúc này chỉ gồm một quyển tiểu thuyết mà ông xé bỏ ngay sau khi hoàn tất nó. Từ 1923 đến 1925, ông làm việc trong những sứ quán ở Luân Đôn, Rome, Madrid và trong Bộ Ngoại giao ở Paris. Sau cuộc giải phóng khỏi sự chiếm đóng của quân Đức Quốc Xã trên toàn nước Pháp, ông bỏ nhiều thì giờ hơn để viết, giống như một người đào thoát khỏi sự tự vẫn của thế giới .
Từ đó về sau, những truyện ngắn hoàn hảo mang đầy tính chất hung bạo và thấm thía đã chào đời, phản ảnh một trí tưởng hòa hợp với con người thuộc nhiều chủng tộc và một cuộc sống chu du đó đây trên thế giới mà ông đã trải qua.

*
* *

“Xin lỗi ông, đây có phải là nhà số 489 đường Fifth?”
“Đúng vậy, ông không biết đọc sao?”
“Không!”
Vào lúc ba giờ sáng, ông Doolittle từ trong quán rượu Texas Guinan đi ra, say đến độ không còn biết đến những trần nhà thấp, những ngọn đèn màu, ly nước dâu của ông là cốt mìn hay nước hoa nữa. Trên con đường Số Năm, ông vừa bình thản ngẩng đầu lên tìm những vì sao ưa thích nhất, vừa bước chân theo chúng với hình chữ chi. Bất ngờ ông gặp một con người quái lạ. Đó là một gã Trung Hoa có dáng cao và rất gầy, thân hình dơ bẩn phủ đầy mạng nhện, trên vai trơ trọi khoác hai tấm đệm chùi chân theo hình dáng của tấm áo hai mảnh mà các vị cha cố vẫn mặc khi hành lễ. Người này tay dắt một con gà trống màu trắng được cột bằng một sợi giây rơm thắt tết lại. Ông Doolittle cho rằng gã kia là một tên ma cô của một tiệm á phiện nào đó và sắp sửa đuổi hắn đi, thì thình lình hắn lên tiếng:
“Tôi cầu xin ông một ân huệ, thưa ông, một ân huệ mà ông không phải tốn xu nào. Tên tôi là U. Tôi không ở New York, cũng không ở vào thời kỳ của năm 1926 này. Tôi đến từ Kansou và từ thế kỷ thứ 9.”
Ông Doolittle đã say quá đến nỗi không thấy có gì là bất thường trong việc gặp trên đường Số Năm một con người già hơn ông đến một ngàn tuổi!
“Có phải ông là một con ma?”, ông Doolittle hỏi.
“Đúng vậy”, người Trung Hoa kia đáp, “và là một con ma khi cần.”
“Còn tôi là một người Ái Nhĩ Lan như ông đã thấy đó. Và tôi thì lại ưa thích các con ma. Nào, bây giờ tôi có thể làm gì được cho ông?”
“Đây này”, con ma nói, “ông biết là dưới đời nhà Đường, tôi đã sống dưới thời đó và chết năm 837, người ta có tục lệ chôn theo xác chết một số hình dáng con người bằng gốm. Sang thế giới bên kia, những con người bằng gốm này sẽ đảm nhận việc phục dịch cho người chết. Theo như phong tục ấy, trong ngôi mộ của tôi cũng có chứa nhiều tên đầy tớ, nhiều quân lính mặt mày ghê rợn méo mó, các con lạc đà được trang sức bằng những lằn gân xanh tráng men lá cây, các con heo rừng và các con ngựa bằng sành màu đỏ, một đội kỵ binh lộng lẫy tráng lệ. Những hình tượng ấy tôi đã có được trên trần thế khi còn là hội viên của Hàn Lâm Viện và là vị Thủ Hiến danh dự của tỉnh Kansou. Những hình tượng này, theo nghi thức, đã phục dịch tôi, canh chừng giấc ngủ và các bữa ăn cho tôi. Nhưng bởi vì chúng đều đẹp một cách tinh vi, nên việc sở hữu chúng thật là một điều kém may mắn. Tục ngữ Trung Hoa có câu: Một người đàn bà giản dị chính là một kho báu trong gia đình . Suy từ câu nói ấy, tôi có thể hiểu rằng các hình tượng của tôi sẽ dễ dàng biến mất một khi chúng trở nên là nỗi ao ước thèm muốn cho kẻ khác.”

Gửi bình luận