Tai nạn ở Sa Pa

Mời các bạn đọc truyện tai nạn ở Sa Pa truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Tai nan o Sa Pa truyen ngan

Tai nạn ở Sa Pa truyện ngắn

Mẹ tôi là giám đốc một công ty cỡ bự. Mẹ đã hơn bốn mươi nhưng còn rất trẻ và đẹp nữa. Công ty của mẹ làm ăn phát đạt nên lương của mẹ cao và ơn trời nhờ đó kinh tế nhà tôi cũng kha khá. Tôi nói thế là vì từ trước tới nay tôi thấy mọi việc trong nhà đều do một tay mẹ cả.
Trong nhà mẹ vừa là thủ trưởng, vừa là thủ quỹ cũng kiêm luôn cả chân loong toong. Cha tôi làm trong quân đội. Thời trẻ ông đi biền biệt, kinh qua cuộc kháng chiến chống Mỹ, chiến tranh biên giới, hòa bình lập lại năm thì mười họa cha mới về.
Công việc- cha bảo thế. Đến khi về hưu thì thấy cha đã lên tới hàm đại tá. So với mẹ, trông ông già hơn nhiều nhưng rắn rỏi, mạnh mẽ và còn phong độ lắm. Tuy thế, sự có mặt hằng ngày của cha ở nhà chẳng làm thay đổi cuộc sống của hai mẹ con tôi bao nhiêu.
Mẹ vẫn là thủ trưởng gia đình, vẫn tối ngày bận việc cơ quan. Và tôi, tôi chỉ biết học. Học ở trường, học ở nhà rồi học thêm. Từ nhỏ tôi đã thần tượng cha lắm, nhưng thật sự cho tới giờ tôi thấy ông xa lạ thế nào ấy, khó mà gần gũi và thân mật tự nhiên được. Có phải vì tôi đã quen với sự vắng mặt thường xuyên của cha trong nhà hay tại cha có khuôn mặt nghiêm nghị và lạnh lùng quá? Tôi cũng cảm nhận được giữa cha và mẹ có những sự khác biệt quá lớn. Nhiều người nói cha tôi là người có tài, nhưng ông thuộc về thế hệ trước, sống bằng những lý tưởng lớn lao về cộng đồng, về dân tộc. Còn mẹ, mẹ năng động và khéo léo. Mẹ là người thuộc về cơ chế mới: cơ chế thị trường. Nhưng dù vậy, họ vẫn sống với nhau êm ấm và hạnh phúc. Có lẽ sự khác nhau ấy được gắn kết bởi một tình yêu bền chặt và cả niềm tin của tôi nữa- niềm tin của đứa con gái đã bước vào tuổi hai mươi.
Có lần về nhà, ngồi bên mâm cơm, mẹ kể chuyện làm ăn, chuyện cơ quan. Cha nghe rất chăm chú, nhưng tôi biết ông không hứng thú gì khi phải nghe những câu chuyện chỉ toàn là những bon chen, kèn cựa, những mưu tính thanh trừng và lật đổ. Tôi nhìn cha tủm tỉm cười. Những lúc như thế, tôi hay nghĩ tới những lúc ông kể chuyện chiến tranh, chuyện ngày xưa thì mẹ thường chả mấy khi ngồi nghe cả. Mẹ bảo để sống được hạnh phúc thì mỗi người trong nhà cần phải chiều nhau một chút, vừa giống nhau lại vừa phải khác nhau. Có lẽ nhờ vậy mà gia đình tôi là một gia đình mẫu mực nằm trong giấc mơ của rất nhiều người.
Cha tôi hay than thở:
– Bọn trẻ bây giờ sống không có lý tưởng chung. Cái gì cũng đều xuất phát từ chủ nghĩa cá nhân hẹp hòi.
Mẹ cười:
– Bây giờ cái gì cũng phải đặt cái tôi lên hằng đầu. Tôi rồi mới đến chúng tôi, sau nữa mới là chúng ta, có phải vậy không con gái?
Tôi cũng cười:
– Thời bây giờ khác rồi cha ạ. Nhưng cha nói chúng con không có lý tưởng là không đúng đâu. Bọn con có lý tưởng, có muốn cống hiến, nhưng trước hết phải thỏa mãn được những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống đã. Không thể nghĩ tới chuyện cống hiến được nếu cái bụng lúc nào cũng đói meo cha à.
Cha gay gắt:
– Đấy đấy! Đã cống hiến đâu mà đòi hưởng thụ. Lớp trẻ chúng mày không giống cha ngày xưa nữa. Ngày xưa…
Ôi, ngày xưa! Ngày xưa là bao giờ và bây giờ đang ở vào khoảng nào của lịch sử? Cha bước ra từ chiến trường, từ một môi trường chân giẫm chữ kỷ luật, đầu đội chữ quân lệnh, thì làm sao cha hiểu một cách căn cơ được cái cơ chế thị trường đầy rẫy những cạm bẫy, những rối ren, phức tạp mà mẹ đang phải đối diện hằng ngày? Thương trường như chiến trường, nhưng chiến trường mẹ đang ở trong đó là một chiến trường không có tiếng súng. Tôi thông cảm với mẹ dễ hơn. Nhưng mẹ không bao giờ trách cha cả. Mẹ bảo: “Phải độ lượng con ạ. Độ lượng và bao dung mới dễ sống”.
Tôi vào năm thứ hai đại học thì thân với Biên. Thật ra tôi đã quen Biên từ lâu bởi Biên là con một người bạn thân của cha, một người bạn mà theo đúng nghĩa thì mang ơn cha về nhiều mặt. Cha tôi rất quý Biên, ông nói Biên là một người có năng lực, có đầu óc tổ chức và lý tưởng. Nhưng cái trên hết là Biên có niềm tin, lòng say mê công việc và làm việc với ít mục đích vì bản thân. Tôi thì không phân tích rườm rà như cha. Với tôi, Biên đơn giản là một người bạn tốt và giỏi. Đơn giản và ngắn gọn thế thôi. Cha tôi nói: Đất nước cần những người như thế. Tôi nghe chỉ cười.
Một hôm cha đi vắng, mẹ gọi tôi vào phòng riêng và hỏi:
– Con nghĩ gì về cha?
– Sao vậy mẹ? Tôi ngạc nhiên.
– Không, chỉ là mẹ muốn hỏi con suy nghĩ về cha thôi.
– Con thích sự cứng rắn và mạnh mẽ ở cha. Nhưng con nghĩ… cha chỉ hợp với thời chiến tranh thôi.
Mẹ ý nhị:
– Vậy còn trong gia đình?

Gửi bình luận