Tâm sự quá khó để vượt qua nỗi đau mất chồng

Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống quá khó để vượt qua nỗi đau mất chồng hay nhất tại truyen18.com về tâm sự cuộc sống.

Tam su qua kho de vuot qua noi dau mat chong

Tôi là nhân vật của bài viết “ Chẳng thể sống nổi khi chồng từ giã cõi đời”. Tôi từng ngày dằn lòng nhớ nhung chồng để sống, để chăm con mà sao hình ảnh anh tràn ngập khắp nơi.

Chẳng thể sống nổi khi chồng từ giã cõi đời

Chân thành cảm ơn độc giả chia sẻ nỗi niềm với tôi. Tôi đã rất tuyệt vọng, muốn chết để chạy trốn cuộc đời, giải thoát khỏi bể khổ, để không nhìn thấy những luyến ái về tình cảm, vật chất, một gia đình hoàn hảo, hạnh phúc, cùng những lo toan, ước vọng gia đình, sự nghiệp, con cái như từng tồn tại với tôi.

Tôi đọc đi đọc lại lời khuyên của mọi người, không phải không hiểu mà bản thân không thể chấp nhận sự thật. Tôi đang giữa dòng nước, cố ngoi lên hai lần thì chìm lại một lần, chèo con thuyền có bốn mẹ con bà cháu mà sao sóng to gió lớn quá, giông tố mịt mùng. Tôi từng ngày dằn lòng nhớ nhung chồng để sống, để chăm con mà sao hình ảnh anh tràn ngập khắp mọi nơi, mọi lúc trong từng thói quen, giấc ngủ, nếp sinh hoạt hàng ngày; đến chuyện con cái, công việc, đồng nghiệp, bạn bè, họ hàng, làng xóm… ngay cả trong giấc ngủ, hơi thở của con.

Tâm sự quá khó để vượt qua nỗi đau mất chồng

Em gái tôi mất khi 20 tuổi vì bệnh nặng. Mẹ, người thân yêu nhất từ lúc lọt lòng cho đến khi trưởng thành của tôi qua đời vì ung thư đã 5 năm. Những tưởng còn chồng để bản thân, con nhỏ bám víu, dù không cùng anh đi đến cuối con đường thì cũng đến lúc con cái lớn khôn nhưng hạnh phúc là khổ đau. Tôi đã chứng kiến mẹ chồng và các con tiễn đưa bố chồng, ngày nay chính mình và các con tiễn đưa anh, mọi người nói tôi bi lụy quá, còn nhiều người khổ hơn tôi mà vẫn sống.

Đúng, tôi phải tiếp tục cuộc sống vì hai con nhưng bao giờ thấy lại niềm vui? Càng nhìn chúng ngây ngô vui đùa, càng bù đắp yêu thương, vật chất tôi càng nuốt tủi hờn vào trong. Tôi đọc nhiều Phật pháp rồi nhưng nợ trần nhiều quá mà không thoát được. Tôi mới đi được nửa cuộc đời, hai con bé xíu, mẹ chồng cô đơn, công việc nhà, họ hàng, xã hội… tôi sống cho cả anh mà không biết làm thế nào đây.

Đọc chia sẻ của mọi người, tôi cũng tĩnh tâm hơn một chút, muốn mình được như những người cùng cảnh ngộ đã qua được giai đoạn khó khăn như này. Có bạn độc giả đã nói “Anh ấy vẫn còn sống trong chính hai đứa con yêu”, hay “Con người tồn tại trên cõi đời vốn dĩ quá mong manh”, “ Cuộc đời tưởng dài nhưng mà lại rất ngắn”. Tôi còn lại một mình, thấy đường đời dài lê thê, đi bao giờ cho đến cuối con đường? Mọi vật chất đều trở về với cát bụi, chỉ còn yêu thương tồn tại mãi. Thực lòng cảm ơn những tấm lòng đã chia sẻ, những bạn đồng cảnh hãy viết cho tôi nếu có thể bichnguyenytbg@gmail.com. Xin chân thành cảm ơn tòa soạn.

(Tâm sự cuộc sống truyen18.com)

Gửi bình luận