Tâm sự sợ vợ nên súng ống tịt ngòi

Đọc tâm sự sợ vợ nên súng ống tịt ngòi tại chuyên mục tình yêu giới tính hay truyen18.com nói về sợ vợ nên súng ống tịt ngòi

Tâm sự sợ vợ nên súng ống tịt ngòi

Giữa buổi rượu, Dũng phân bua: ‘Tôi ra đường thấy em nào ngon ngon là ‘nó’ dựng lên ngay, chỉ có về gặp sư tử ‘nó’ mới nem nép cụp xuống thôi’.
Mới sớm tinh mơ đã nghe tiếng chị Huyên, vợ anh Dũng hét lên: “Đồ toi cơm! Có nồi mỳ mà cũng nấu mặn đắng thế này, ai nuốt cho nổi”. Hàng xóm lại lắc đầu, tặc lưỡi: “Rồi, đêm qua anh cu Dũng lại không hoàn thành ‘nhiệm vụ’ rồi”. Nói thế, vì họ biết cái lệ ở nhà anh, do chính chị Huyên toàng toạc nói ra: “Hôm nào lão khá khẩm là sáng sau em nấu miến, nấu phở hầu ngay, nếu không thì đấy là việc của lão”.

Tên là Dũng mà anh lại sợ vợ nổi tiếng, dù anh là cán bộ xã hẳn hoi, còn vợ thì bán hàng linh tinh. Dũng thường giải thích việc mình vẫn làm hết việc nhà rằng vợ anh buôn bán quá bận, trong khi anh làm giờ hành chính, vô cùng rảnh rang. Nghe thì cũng có lý, nhưng ở trong xóm anh, đừng nói làm giờ hành chính, cho dù có vô nghề nghiệp đi nữa thì các đức ông chồng cũng chỉ rung đùi chờ vợ con hầu hạ, làm gì có chuyện cơm bưng nước rót cho đàn bà.

Bị ai trêu đùa, móc máy chuyện sợ vợ, Dũng chỉ cười mà rằng: “Bà ấy cầm tinh con cọp, còn tôi con lợn, không sợ thì có mà chết”, rồi lại ra vẻ chân thành tâm sự: “Thực ra bà ấy cứ gầm gào thế thôi chứ tốt tính lắm. Mà hồi trước tôi chịu ơn bà ấy nhiều nên cũng phải nể nhau một tý”.

Chuyện chịu ơn đó, hàng xóm đều biết cả. Hồi trước chị Huyên yêu anh, còn anh yêu người khác, cũng đơn phương. Khi cô gái kia bị người tình Sở Khanh bỏ rơi, phẫn chí vào Nam, anh cũng bỏ nhà đi tìm, suốt nửa năm không liên lạc. Trong thời gian đó, bố anh bị tai nạn, chính chị Huyên giúp đỡ bà cụ chăm sóc ông. Dũng được tin về đến nơi thì bố cũng sắp mất, chuyện tang gia cũng được Huyên phụ giúp rất nhiều.

Tam su so vo nen sung ong tit ngoi

Hình minh họa sợ vợ nên súng ống tịt ngòi

Sau chuyện đó, phần vì đã dứt bỏ ảo tưởng tình yêu với cô gái kia, phần cảm động trước tình cảm của Huyên, Dũng cưới chị làm vợ. Huyên làm dâu thảo, chăm sóc mẹ chồng tận tụy đến lúc bà qua đời. Tuy tốt với nhà chồng như vậy nhưng cái tính ghê gớm của chị đã bộc lộ từ thời con gái, hàng xóm ai đắc tội với chị thì đảm bảo không thể sống yên.

Với Dũng, hồi còn yêu đơn phương, chị hết sức lấy lòng là thế, vậy mà khi làm vợ, chị đã tỏ rõ là tay chúa tể, và khi mẹ chồng mất đi thì chẳng còn kiêng nể gì nữa, sai chồng, quát chồng như chém chả, lại còn ghen tuông. Dũng đi đường chỉ dám nhìn thẳng, hết giờ chỉ dám về nhà, muốn ngồi với bạn bè thì chỉ có cách tranh thủ lúc đám cưới, đám giỗ mà thôi. Càng có tuổi, cái tính đành hanh, đè đầu cưỡi cổ chồng của Huyên càng quá quắt, và cái tính sợ vợ của Dũng cũng theo đó mà đạt mức “vô đối”.

Một bữa nhân đám cưới người làng, thấy Dũng rượu đã ngà ngà, vợ anh đang giúp rửa bát ngoài giếng, cánh đàn ông “phỏng vấn” Dũng về chuyện phòng the, hỏi sao nhìn anh chẳng đến nỗi lẻo khoẻo mà lại để vợ thất vọng tới mức kể tội cho cả xóm biết như vậy. Dũng bảo: “Nhớ thằng Lao Ái trong phim Tần Thủy Hoàng không, cái thằng vô địch về ‘phục vụ’ đàn bà ấy? Cho cái thằng ấy vào hầu hạ vợ tôi thì nó cũng ‘liệt’ như thường”.

Dũng khua tay “tố” tiếp: “Chưa vào cuộc bà ấy đã dọa nếu không nên cơm cháo gì thì chết với tôi. Thế là mình vừa cố vừa run. Đang hì hục ‘xúc than’ thì thấy bà ấy cau mặt, lừ mắt thở dài đánh thượt một cái, bao nhiêu hồn vía bay hết cả, thế là thôi. Từ đó cho đến sáng bà ấy hành tôi đến mức tối hôm sau cứ nghĩ đến là run, lại kéo cờ trắng đầu hàng”.

Mọi người nhao nhao cười bảo phét vừa thôi, ông yếu thì cứ nhận là yếu, lại đổ cho vợ. Dũng có hơi rượu đang hăng, gân cổ cãi: “Phét gì mà phét. Tôi ra đường thấy em nào ngon ngon là ‘nó’ dựng lên ngay, chỉ có về gặp sư tử ‘nó’ mới nem nép cụp xuống thôi”. Thật không may, những lời cuối này lọt hết vào tai chị Huyên, lúc đó đang định rủ chồng về. Khỏi nói cũng biết anh phải trả giá gớm ghê như thế nào.

Gửi bình luận