Tản mạn quê hương nhức nhối

Mời các bạn đọc truyện tản mạn quê hương nhức nhối truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Tan man que huong nhuc nhoi truyen ngan

Tản mạn quê hương nhức nhối truyện ngắn

Cái tựa đề mang đầy tâm sự nghe nặng như núi Voi, thật ra cũng chẳng có gì nhiều – chỉ là một vài cảm xúc về một địa danh khi đọc Trương Thái Du (TTD) trên mạng vnthuquan.net . Thế thôi . Tôi chú ý đến TTD bắt đầu từ nơi tác giả sáng tác, trong đó có nhiều bài viết từ Thung Lũng Đa Thiện . Nghe quen lắm, nghe thân thuộc lắm, thân thuộc như một mảnh ruột đã dứt đi từ hồi nào, lâu lâu sờ lên vết sẹo vẫn còn nghe nhức nhối .
Tôi không biết phải gọi TTD thế nào cho phải phép . Là ông ư ? sao xa cách nhau thế, dầu sao thì mình cũng có họ hàng là dân Đa Thiện với nhau mà . Là chú, là bác, là cậu, là thầy, mà cũng có thể là cô ? Thời buổi nam nữ bình quyền cũng rắc rối nhỉ ? chứ như ngày xưa cứ qui tất vào Thầy Tú có phải khỏe hơn không ? Hay là gọi “cu Du” như kiểu người dân xứ Nghệ ở xóm mình gọi nhau ông cu Đại, ông cu Chương ? Theo như những bài viết, TTD có vợ, có con gái, có vào Google để kiếm “Thúy Kiều wánh đờn gì”, chắc cũng còn tre trẻ . Thôi thì tôi gọi chú Du đi nhé . Cám ơn chú Du đã gợi cho tôi nhiều niềm nhớ về một nơi mang tên Đa Thiện .
Đa Thiện trong tôi thật xa mờ . Đó là những buổi chiều đàn ngựa của ông cu Chương thả đi hoang trên đồi Phật Bà trong ánh hoàng hôn lịm tím . Lâu lâu lại thấy những con ngựa rung bờm hí vang xóa tan đi cái tĩnh mịch của buổi chiều tà . Đàn ngựa ấy làm tôi liên tưởng đến bài Ngựa Hoang của Phạm Duy, thế là tôi gán luôn cho chúng những cái oai phong hào hùng của những chú ngựa hoang, dầu biết rằng mỗi buổi tối thằng con út của ông cu Chương vẫn ra lùa chúng về chuồng. Cái thuở ấy nhà cửa chưa mọc lên san sát như bây giờ . Đồi Phật Bà vẫn còn im vắng, hoang vu, không mấy người thăm viếng, hàng rào không có, chỉ có những bụi dứa dại cách nhau lưa thưa . Tượng Phật Bà cũng là thiên đường của lũ trẻ chúng tôi . Lắm hôm trốn mẹ đi chơi, gặp mưa cả bọn chia nhau núp dưới đài sen rồi gọi nhau ơi ới: “Phương ơi, sang thăm nhà tao đi!”
Dưới chân đồi Phật Bà là nhà ông Cả Hợi. Ở cái xóm mà mọi người gọi nhau cu này cu kia, thì cái chức cả bỗng nghe như oai lắm . Nghe nói xưa kia ông từng làm mõ làng . Khi gia đình tôi dọn về đấy, ông đã ngoài sáu mươi, mà vẫn vào rừng đốn củi về bán mỗi ngày . Vài ba ngày lại thấy ông xuống giếng làng gánh nước về uống . Mỗi lần gánh nước, ông hay đi băng ngang qua con dốc nhà tôi . Thỉnh thoảng ông lại dúi cho chúng tôi dăm ba trái ổi, vài ba trái mận, hay vài trái mát mát, mùa nào thức nấy, tất cả đều từ vườn nhà ông . Những món quà ngon nhất trên trần gian . Ông sống cô độc, không con cái, không người thân . Nghe nói ông có đến mấy bà vợ, giờ mấy đứa con sống với vợ ông ở xóm trong . Tất cả đều nghe nói, tôi còn quá nhỏ để tìm hiểu về ông, về một huyền thoại, về chú mõ làng cuối cùng của làng quê Việt Nam . Vài năm sau khi gia đình tôi chuyển đi thì nghe tin ông mất . Tiếc là ông Cả chỉ được hưởng những tiện nghi đèn điện và nước máy trong vài ba năm cuối đời mà thôi .
Thung lũng Đa Thiện là những buổi sớm mai, sương giăng nhẹ từ bên này đồi sang đến bên kia, cứ như một tấm mền bông vắt hờ ngang sườn núi, ấp ủ mọi người trong buổi sáng giá lạnh. Từng tia nắng sớm lung linh làm cho tấm mền sương thêm kỳ ảo . Một vài nông dân thức sớm, ra vườn tưới sương muối . Màn sương sớm mang lại vẻ đẹp hoang sơ và là niềm tự hào cho phố núi, nhưng cũng là niềm âu lo của người dân miệt vườn . Nếu không kịp tưới trước khi mặt trời lên, rau cải sẽ bị cháy hết lá . Đâu đó trên những con đường mòn dọc thung lũng thấp thoáng một vài chiếc áo len xanh làm nổi bật tà áo trắng nữ sinh e ấp .

Truyện ngắn tản mạn quê hương nhức nhối truyen18.com

Thung lũng Đa Thiện là những buổi chiều hun hút gió . Những cơn gió vì ảnh hưởng bão từ một nơi nào đó rin rít dãy giật . Đà Lạt thật lạ, cứ như là một đứa em biết thương chị mến anh, hễ nghe nơi nào có bão là Đà Lạt lại bị ảnh hưởng, sụt sùi . Những buổi chiều khói bếp nhẹ lan từ nhà ông Đích, qua nhà chú Tài, rồi sang nhà ông cu Đại . Những làn khói bếp mong manh trong buổi chiều gió, chẳng khác nào làn khói thuốc trong đêm vắng, lan tỏa mau chóng vào không gian . Vợ chồng chú Hải hối hả nỉa cho xong luống đất đã rải đầy phân cá, để mai còn kịp gieo cà rốt . Tiếng thím Bình ngọng nghịu gọi con: “Thằng cu Len (Đen), Len ơi về ăn cơm con!” Những buổi chiều an bình, giá lạnh!

Gửi bình luận