Thanh toán chuyện

Mời các bạn đọc truyện thanh toán chuyện truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Thanh toan chuyen truyen ngan

Thanh toán chuyện truyện ngắn

Vào Sài Gòn chưa đầy hai ngày thì chị gái điện thoại với: “nhớ C bạn chị nữa không cún yêu? giờ sống trong đó. gọi điện bắt hắn đưa đi chơi cho đỡ buồn. ghi số vào nhé, 0908… đã ghi chưa không rồi lại quên? rồi à? ừ! chị đã nói là em vào công tác một tháng. C bảo chắc dạo này em lớn và khác lắm… “.
***
Vâng.
Lớn chứ.
Khác chứ.
Hồi C bắt đầu thân với chị gái và chăm đến nhà thì em mới bảy tuổi. Bảy tuổi trong một gia đình đông chị em lại ở thời bao cấp thì sẽ chỉ như năm tuổi con nhà người.
Em, đứa con “vét” của bố mẹ, cô độc giữa thế giới của bốn chị gái mà cả bốn đã biết làm điệu, riêng hai chị lớn đã bắt đầu công khai có bạn trai đón đưa tán tỉnh.
Em, bảy tuổi vắng mẹ, vắng hết mọi điều. Cái gì cũng đủ để làm em sợ.
Đều đặn hàng tháng các chị gái lôi ra cắt cho tóc ngắn cũn, để đỡ phải chải nhiều vì tóc em dễ rối, để đỡ phải gội nhiều vì tính em sợ nước, cứ mỗi lần các chị bắt đi gội đầu là đã thấy em nước mắt ngắn dài trông rất tội. Mà các chị thì có đủ trò để vui, ít người kiên nhẫn nổi với em.
Tất cả những chuyện ấy có C làm chứng. Anh hay mắng các chị gái, dỗ dành em rồi thay họ giúp em gội đầu, tiện thì tắm luôn cho em, mà thường thì tiện vì các chị gái còn hơn cả sung sướng khi có người làm hộ cái việc mà vốn họ chẳng thích tẹo nào.
C trở thành người thân.
Em không biết C có yêu một trong các chị gái không, chỉ biết là hay đến nhà, sẵn sàng giúp các chị làm những việc nặng và thỉnh thoảng ngủ lại qua đêm trên chiếc giường nhỏ ở phòng khách trong khi tất cả các chị gái và em ngủ trong buồng, gần giường bố. Đêm nào các chị gái cũng kể đầy những chuyện ma chơi quỷ khóc dọa nhau, và đêm nào em cũng mướt mải mồ hôi vì sợ.
Em nhớ, chao ôi là em không thể quên những đêm có C ở lại em đã vui đến thế nào. Anh dỗ dành cho em hết sợ, rủ em sang ngủ cùng, tránh xa ra các chị gái vô tâm đang ôm nhau rúc rích cười. Các chị gái đồng ý ngay, đỡ chật, con bé lại ngủ hỗn, cứ xoay ngang chuyển dọc chiếm hết diện tích cái giường vốn đã quá nhỏ cho cả bốn chị em.
Em nhớ nữa là những đêm như thế thường là nóng, hình như đã luôn là mùa hè, C ôm em thật chặt, C thì thầm vào em những lời âu yếm ân cần, như trò chuyện với người lớn…
Và rồi mỗi lần C ngủ lại nhà là một lần em lạc đi trong cái cảm giác vừa sợ hãi vừa chờ đợi. Sợ đến hoảng hốt cánh tay C nóng rực mỗi lần ôm em vào lòng, sợ cảm giác run rẩy khi C thì thầm vào tai “ngoan nào, ngoan nào rồi anh yêu” những lúc giữa lưng chừng giấc ngủ, em cứng người trong một trạng thái phản ứng mơ hồ ngần ngại.
Tất cả những chuyện này em giữ riêng cho em, hả hê lẫn lo sợ hỗn độn. C thường bảo đó là điều bí mật chỉ có anh và em nắm giữ mà thôi. C cùng em sẻ chia một thế giới mà không một chị gái mỹ miều nào của em đủ sức khám phá. Bố thì dĩ nhiên là không biết và cũng chưa một lần băn khoăn.
Nhưng đó chỉ là thế giới của buổi đêm, ban ngày em trốn biệt, ban ngày khi khuôn mặt tròn tròn có vẻ hơi đầy của C không giấu lẫn vào đâu được.
***
Ở Sài gòn được một tuần thì chị gái lại gọi, giọng như kim, cười rất trong so với tuổi chị, và cười cũng rất nhiều: “cún ơi sợ tốn tiền hay sao mà không gọi cho C? chị cho hắn số của em rồi, đề phòng trường hợp em không gọi. biết tính em quá rồi mà. đến đâu cún cũng hì hụi một mình vậy mà không thấy chán sao? thế nhé, chắc C sẽ gọi đấy, hắn bảo cũng muốn gặp để xem gần hai mươi năm rồi trông em như thế nào”.
Gần hai mươi năm rồi, em trông thế nào mà sẵn sàng cho lần gặp tới, nếu có?
Da vẫn nâu dễ chìm, mắt vẫn nâu lạc lõng, vẫn hay lẳng lặng một mình như không có ai, như luôn cần bất kỳ ai.
Nhưng em thì biết là em đã khác, rất khác.
Và em biết là mình sẽ không nói được với chị gái chuyện này, dù lý do của sự im lặng có giống hay khác với ngày xưa đi nữa thì em cũng quen rồi với việc im lặng.
***
Chị gái lớn rời nhà đi du học ở một nước Đông Âu, kéo theo sự ngừng xuất hiện của gương mặt ấy. Em thở phào nhẹ nhõm trong hụt hẫng mênh mông mà vào cái tuổi lên bảy lên tám em không tự giải thích được.
Hơn mười năm chị gái quay về thấy em út cao vống mà mặt mũi vẫn thường xuyên buồn thỉu, rất lạc lõng với thân hình nâu bóng khỏe mạnh đang đà phát triển. Thật là vô lý, thật là phí phạm !

Gửi bình luận