Thu của ngàn năm trước

Mời các bạn đọc truyện thu của ngàn năm trước truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Thu cua ngan nam truoc truyen ngan

Thu của ngàn năm trước truyện ngắn

Một “Người phụ nữ bình thường” nào đấy đã chịu khó nhắn cho anh mỗi ngày một câu từ hơn sáu tháng qua. Những câu nhắn, nói chung là có câu hay câu dở nhưng anh có cảm giác như người nhắn hiểu mình. Từ ngày có sự xuất hiện của “Người phụ nữ bình thường” trong máy, dường như, anh thấy mình cũng có một thế giới riêng ngoài những nghị sự lớn lao trong công việc…
Sau giờ làm việc buổi chiều, Long hứng khởi chưa từng thấy. Anh huýt sáo thật to bài hát mình thích khi đứng rước gương chải lại tóc. Chiều nay anh có cái hẹn với người bạn học cũ. Sẽ có bao nhiêu điều để nói với nhau sau hơn hai mươi năm xa cách. Điều khiến anh ngạc nhiên nhất là Toàn, người bạn hẹn gặp anh chiều nay, vẫn là một nông dân như thuở nào. Trong khi đó, nhiều người bạn học cùng khóa với Long ngày xưa đều có chút ít vị trí trong xã hội, mà theo như lời bạn bè nói, Long là người có vị trí “chạm nóc”. Anh chỉ cười cười: “Chán các ông các bà quá!”. Có khi nói ra cũng chẳng ai tin, Long thèm cái thảnh thơi dân dã như Toàn. Chút vốn kiến thức thuở làm sinh viên nông – lâm đã giúp Toàn nghĩ ra nhiều sáng kiến trong việc chăn nuôi, trồng trọt. Đôi ba lần, ông chủ trang trại này cũng được báo chí giới thiệu với những thành công nhất định. Anh nể phục Toàn làm ăn có chí. Đúng là ruộng bề bề không bằng nghề trong tay. Biết khá rõ cuộc sống của Toàn qua thông tin từ bè bạn, đôi khi Long cũng phát ghen với hạnh phúc mà Toàn đang có. Bích, vợ Toàn bây giờ, là người yêu của Long ngày xưa. Bích không đẹp nhưng đảm đang và đức hạnh, đây là mẫu người phụ nữ toàn tâm toàn ý với chồng, với con. Chẳng bù cho Loan, vợ Long bây giờ, một con thiên nga được anh rước từ trời Tây về, lúc nào cũng kiêu sa và đỏng đảnh. Bây giờ, một bước lên phu nhân, lại càng đỏng đảnh hơn. Bạn bè nghe Long hỏi thăm Bích nhiều thì cười cười gạn đục khơi trong: “Tiếc vậy, sao ngày xưa không làm tới mà để thằng Toàn nó vớt vé chót?”. Long cười, đưa tay xoa xoa râu ở cằm. Thuở ấy, anh không yêu Bích nồng nàn như yêu Loan. Bích chỉ là một bông hoa đồng nội mà anh thích đứng ngắm từ xa… Nhưng điều quan trọng hơn cả là trong buổi gặp gỡ chiều nay, Long được trở về với con người thật của mình trước khi làm quan chức. Anh có thể uống và cười vui thoải mái, thậm chí còn có thể chửi thề như một thói quen giữa những người đàn ông với nhau…
– Ôi anh… anh làm vỡ ly nước sâm rồi…
Chị Nhàn tạp vụ lúng túng kêu lên như thế, trên mặt chiếc kính bàn loang loáng nước. Nếu tình huống đổ vỡ trên không phải là buổi chiều nay thì anh đã nhăn mặt khó chịu: “Mang nước cho tôi thì phải báo, chứ chị làm cái gì cũng rón ra rón rén như mèo ăn vụng… làm sao tôi biết đường mà tránh?”. Nhưng chiều nay thì khác, anh mỉm cười, nụ cười dễ chịu:
– Không sao, chị không phải lo lắng gì cả, tôi đi ngay bây giờ.
Nhàn thở phào nhẹ nhõm, chị đẩy cửa, bước ra ngoài tìm giẻ lau. Long gọi giật lại:
– Này, tôi nhờ chị một chút. Chị điện về, báo cho vợ tôi biết, hôm nay tôi không ăn tối ở nhà.
Nhàn buột miệng định nói: “Sao anh không gọi?”. Nhưng chị lại im thinh. Đã có không dưới chục lần trong tình huống tương tự “sếp” cự chị: “Đừng vặn vẹo gì hết, tôi bảo thì chị cứ chấp hành, hiểu chưa?”. Long bước ra cửa phòng nhanh như gió. Nhớ lại bộ mặt tồi tội của Nhàn, anh cười mỉm. Trong cơ quan này, anh chỉ giỏi bắt nạt Nhàn thôi. Còn ba mụ chuyên viên lõi đời dưới trướng anh, mụ nào mụ nấy mặt xanh nanh vàng thấy phát khiếp.
*
* *
Uống đến chai thứ hai thì Toàn bắt đầu ngà ngà say. Anh nói năng phóng khoáng hơn, bớt giữ gìn ý tứ trước Long hơn. Chẳng thà như thế mà Long thấy dễ chịu. Chuyện bạn bè ngày xưa ào ạt tràn về. Toàn nốc ly rượu cái ót rồi cười khà khà:
– Mẹ, con người có số ông ơi. Ông nhớ thằng Tân cao lồng nhồng không, nhiều khi đứng trước lớp nói năng chẳng ra làm sao, vậy mà bây giờ làm sếp một cơ quan văn hóa cấp bộ. Như tui đây nè, đâu đến nỗi xấu trai, cũng đào hoa lả lướt như ai, mà số làm nông dân cũng hoàn nông dân ông à!
Long chạm nhẹ ly rượu của Toàn:
– Được là nông dân như ông thì tôi cũng lạy, nông dân này là nông dân cao cấp, nông dân được cả nước trông vào!
Toàn nheo nheo mắt nhìn bạn gật gù:
– Cán bộ cao cấp có khác, mẹ, nội cái chuyện chạm ly mà cũng sang ông ơi. Nè, tui hỏi thiệt nha ông Long, làm quan chức như ông có phải học qua khóa giao tiếp nào không vậy?
Long cười, “đẩy” tiếp cho Toàn một ly:

Gửi bình luận