Tình đầu

Mời các bạn đọc truyện tình đầu truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Tinh dau truyen ngan

Tình đầu truyện ngắn

Các bạn chắc hẳn biết cuốn tiểu thuyết “the thorn birds” của Colleen McCullough … câu chuyện này cũng có chút giống, chỉ khác ở đoạn kết mà thôi …

Tôi yêu anh ấy năm tôi 17 tuổi còn anh ấy 23. Anh ấy sang Pháp bằng đường vượt biên, được một gia đình người Pháp nhận làm con nuôi cùng với đứa em trai và một cậu trẻ VN khác . Tuổi đời cùng với kinh nghiệm sống và chuyến vượt biên khiến anh ấy già dặn và trầm lặng . Còn tôi, tôi đi Pháp với gia đình theo diện con lai, đi chính thức . Sang Pháp tôi được mẹ lo cho ăn học nên đến 17 tuổi tôi vẫn là một con bé vô tư, tuy có biết buồn vì sớm xa quê hương nhưng vẫn là một con nhỏ “ăn chưa no lo chưa tới”, ngây thơ, khờ khạo, chưa một lần yêu và hành trang vào đời chỉ là những kiến thức thâu thập từ sách vở, những bài thơ đầy ắp mộng mơ, lý tưởng .

Gặp nhau trong một trại hè do một linh mục người Pháp tổ chức cho những trẻ em Á Châu và Pháp thuộc gia đình nghèo, không có phương tiện đi nghỉ hè như người khác . Anh thuộc nhóm tổ chức, phụ trách đám trẻ em người Việt cùng với một chị người Việt vừa trẻ vừa đẹp . Tôi ở trong đám “xây lố cố”, vui vẻ cùng thằng em trai đi dự trại hè năm ấy tổ chức ở Vichy, thành phố nổi tiếng về những suối nước nóng thiên nhiên do núi lửa cung cấp .

Tôi không sao ngờ trước được , trại hè năm ấy là một bước rẽ cuộc đời … một dấu ấn đóng trong ký ức … sẽ theo tôi đến lúc về nơi yên nghỉ ngàn thu … Tất cả chỉ vì cái tật nháy mắt của anh …

Ngày đầu gặp anh tôi không có chút ấn tượng nào, còn cười anh vì anh nói tiếng việt không rành . Do ở với gia đình tây quá lâu không tiếp xúc với người việt anh gần như quên hết tiếng mẹ đẻ, anh nói lắp bắp hay líu lưỡi không ai hiểu, phải nói tiếng Pháp . Tụi tôi nói gì hình như anh cũng không hiểu rõ nên nét mặt anh thật khổ sở … Anh thiểu não đến nỗi lúc đầu tôi còn cười anh chứ sau lại thấy ái ngại và tội cho anh …

Trại hè vui lắm !!! mỗi ngày đều có chương trình cho chúng tôi : bắn cung, chèo thuyền, bóng bàn, đấu kiếm, và nhiều môn thể thao khác … trưa về ăn đứa nào cũng mệt nhoài nên ngốn như voi cuốn lá …chiều được dẫn đi chơi khắp nơi, đi xem những suối nước nóng hay tham quan thành phố … .linh mục B giỏi ngoại giao và biết cách tổ chức nên tụi tôi được đi chơi vui vẻ mặc dù nghèo …

Tôi vui vẻ hồn nhiên được có vài ngày …

Trưa hôm đó, theo thường lệ tụi tôi về ăn trưa, và tình cờ anh ngồi ăn ở dãy bàn tuy xa, nhưng đối diện với bàn của tôi . Đang ăn tôi bỗng giật mình vì ơ hay !!! rõ ràng anh đá lông nheo với tôi !! Ngạc nhiên quá tôi định thần nhìn anh thật kỹ, một lúc sau, quả nhiên anh lại nhìn tôi và đá lông nheo lần nữa … Thật ra anh bị yếu mắt, chưa đến nỗi phải mang kiếng cận nhưng lâu lâu mắt mỏi tự động chớp nháy lia lịa … nhằm lúc nhìn về hướng tôi nên đúng là duyên số !!

Tôi ngạc nhiên đến nỗi nhìn anh chăm chú, và càng nhìn thì càng thấy anh hay hay … Anh không phải đẹp trai lắm, ăn mặc rất đơn sơ, nhưng vì anh nheo mắt với tôi nên tôi cứ nhìn đôi mắt, và chợt nhận ra đôi mắt anh đẹp và buồn lạ lùng . Thăm thẳm buồn . Gần như u uất . Trái tim tôi đập trật một nhịp …

Từ hôm đó tôi bắt đầu chú ý đến anh đặc biệt, trong khi anh không hay biết gì … Tôi tìm cách đi gần để quan sát anh, và bắt đầu mỉm cười khi thấy anh vui cười với đám trẻ, bắt đầu ưu tư khi anh nói không rõ bị bọn nhỏ chọc quê, bắt đầu nóng lòng mong đợi khi anh không đi cùng nhóm sinh hoạt ngoài trời và lại về trễ … tình yêu đến lúc nào tôi không hay, nhẹ nhàng, mãnh liệt !

Vốn thiếu tình phụ tử từ nhỏ vì bố tôi thương con theo kiểu thực tế : ông đi làm và chu cấp vật chất cho vợ con, chấm hết . Giữa bố con chúng tôi không có tâm sự, ông cũng không quan tâm tới nhu cầu tình cảm hay tinh thần của thân nhân . Mẹ tôi phải đóng vai trò của cả mẹ và bố, riết rồi , do bản năng tự nhiên, tôi tự tạo cho mình một bản tính con trai … mẹ tôi cần có một kẻ nam nhi để phụ giúp, thì là con trưởng, tôi phải là đứa con trai đó ! Chính vì thế, tôi chưa hề có cảm xúc với người con trai nào khác, đến khi gặp anh ! Anh rất yêu trẻ con, mỗi khi tôi thấy anh lo lắng chăm sóc cho những đứa trẻ, vui đùa với tụi nó, mặc dù bị tụi nó trêu ghẹo hoài, lòng của tôi mềm lại. Anh trả tôi về cương vị một đứa con gái, đứng trước anh, tôi cảm nhận rõ ràng mình là một người con gái trước một người con trai. Anh khiến đứa con gái thiếu thốn tình phụ tử xúc động, xúc động mạnh truớc tình cảm ân cần anh dành cho những đứa trẻ xung quanh . Chưa kịp bắt đầu cuộc tình, tôi đã thua anh 2-0, một tỷ số khó gỡ .

Gửi bình luận