Tình thế và khả năng

Mời các bạn đọc truyện tình thế và khả năng truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Tinh the va kha nang truyen ngan

Tình thế và khả năng truyện ngắn

Tôi bị một công an đưa vào trại tâm thần cuối một ngày nắng đẹp. Tại sao lại là công an thì chỉ vợ tôi mới biết. Và tại sao tôi lại vào trại tâm thần cũng chỉ vợ tôi mới biết. Cô ấy luôn biết phải làm gì vào những ngày nắng đẹp. Nhưng không hẳn đâu, vợ tôi chắc cũng không biết rõ lắm (từ rất lâu rồi cô ấy không rủ tôi làm những trò thú vị nữa, đã nhiều ngày nắng đẹp trôi qua một cách nhạt nhẽo, vô vị) cùng lắm cô ta chỉ biết là cần phải làm như vậy, và cần phải làm như vậy là để phục vụ cho một chỉ thị tối cao nào đó. Lúc bị người ta lôi đi tôi còn không kịp nhìn lần cuối cùng con người đã từng là cục cưng hai mươi năm qua của tôi.
“Nhưng tôi không điên,” tôi nói với tay công an.
“Có thằng điên nào tự nhận mình điên đâu.” Hắn đánh tôi một phát vào đầu. “Mày sẽ điên, con ạ. Đi mà gặp bác sĩ của mày.” Hắn đẩy tôi vào phòng một vị mặc áo blu trắng.
“Của ông đấy. Làm tốt nhiệm vụ vào.”
Một cái đầu cứng đơ nổi lên trên hai ve cổ blu trắng nằm dẹt trên vạt áo. Hai con mắt nhìn thẳng phía trước, hai tay đặt vững chắc trên mặt bàn, tay phải chồng lên tay trái, mu bàn tay mỏng, ngón tay xương, hai bàn tay trung thành với nghề nghiệp và với chế độ.
“Tôi hoàn toàn bình thường mà, thưa bác sĩ.”
“Thằng điên nào mà chẳng nhận mình hoàn toàn bình thường. Đã bị đưa vào đây thì hẳn phải có lý do nọ chồng lên lý do kia.”
Lý do nọ chồng lên lý do kia. Như vậy là tôi có một chồng lý do để phải vào cái trại tâm thần này. Tôi nhìn cái lưng của tay công an khuất sau khung cửa sổ, tự nhiên thấy nhẹ nhõm. Xưa nay lương y như từ mẫu, có thể tôi sẽ được cứu, ông ta sẽ hiểu và tìm cách giúp tôi. Chỉ cần ông ta nhìn vào mắt tôi, hãy nhìn vào mắt tôi, ông sẽ hiểu và sẽ nhân từ hơn cả mức bình thường, nhìn vào mắt tôi đi, nhìn vào mắt tôi đi… Lời nói của tôi đã bất lực từ bao lâu nay rồi, không ai tin lời tôi cả. Nhưng còn đôi mắt, tôi có thể nói bằng mắt. Trong mắt tôi ông có thể thấy trí não tôi bình thường, thậm chí còn có thể nói là thông minh nữa. Ông sẽ hiểu thế nào sự trung thực và thẳng thắn, mắt tôi mở to ở mọi giác độ, không có một góc khuất nào, một góc tối nào, con ngươi đen và sáng, lòng trắng đều, hơi xanh, rất hiếm ở tuổi tôi, nó chỉ có ở những người không tính toán và không hiểm độc, những người suốt đời chỉ biết đặt lòng tin lên trên hết. Chẳng hạn như lúc này đây tôi đang đặt lòng tin vào ông. Hãy nhìn tôi. Ông sẽ thấy một nỗi oan ức cần được minh giải, gánh nặng của nó đủ nhấn chìm cả một con tàu xuống đáy đại dương, ông hãy chìa một cái phao cho kẻ đắm tàu, ông có cả một kho phao. Suốt đời tôi đã tin, cho dù có những chuyện không đáng tin, có những chuyện không thể tin được. Có những chuyện chỉ có thể tin khi người ta mù hoặc đần độn. Ở xứ này, lúc này những người thông minh là những người mù và đần độn. Chỉ có những bọn đần mới lúc nào cũng tỏ ra thông minh mà thôi. Tôi thực sự thông minh vì lúc nào cũng biết tỏ ra ngoan ngoãn và đần. Óc phê phán càng bị triệt tiêu thì càng có nhiều cơ hội để phát triển và thăng tiến. Mức độ thăng tiến tỷ lệ thuận với cái gọi là sự thông minh trong cuộc sống. Tất nhiên là tôi biết trong dân gian cái đó được gọi là khôn lỏi, quả thật nó mọc ra như răng chuột. Và tất nhiên tôi cũng biết rằng còn một loại thông minh khác không thể mọc ra như răng chuột được. Đó là sự thông minh của những kẻ ngố, dại dột, hay hoài nghi, và lắm điều.
Luồng ánh mắt của tôi và của ông ta tạo thành hai cạnh góc tù. Giới hạn của một cạnh chính là đôi mắt tôi đang tập trung hết nhãn lực vào ông ấy, còn cạnh kia là một đường thẳng vô tận. Tôi nhìn không chớp vào ông ta, còn ông nhìn không chớp vào khoảng tường phía bên trên cửa sổ, ở đó một con gián già to đùng nằm bất động. Ông ta nhìn xuyên qua nó đến một nơi không có giới hạn. Tôi chỉ thấy một bên mắt, con mắt kia bị sống mũi che lấp. Tôi cầu mong cuối đường thẳng vô tận kia ông sẽ tìm thấy y lý và y đức, như vậy tôi sẽ được cứu, có lẽ ông hiểu mà không cần nhìn vào mắt tôi, như vậy thì tốt biết bao, và tôi sẽ chờ, chờ đến bao lâu cũng được.

Gửi bình luận