Vạch phấn

Mời các bạn đọc truyện vạch phấn truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Vach phan truyen ngan

Vạch phấn truyện ngắn

Suốt một học kỳ,lớp 12F luôn đứng cuối bảng thi đua thành tích của toàn trường.Điều đó khiến cô Phiến-giáo viên bộ môn Văn kiêm chủ nhiệm- vừa tức giận vừa lo lắng,quyết định chỉnh đốn nội bộ được cô gấp rút tiến hành.Vì thế,buổi học hôm nay có ý nghĩa đặc biệt,giờ sinh hoạt được biến thành hội nghị của lớp.Tất nhiên,đi đôi với việc chỉnh đốn luôn kèm theo những biện pháp mạnh nhắm vào đối tượng cá biệt.Kha là một trong số đó.
Kha vốn thường xuyên có tên trong sổ đầu bài với những tội danh như:đi học trễ,không thuộc bài,gây mất trật tự trong lớp,…cho nên,dẫu cán bộ lớp không báo cáo,cô chủ nhiệm vẫn có thể nhận diện..Cô quyết định chuyển Kha từ bàn cuối đến vị trí đầu bàn giữa lớp.Đối với Kha ,đấy thật sự là một tai nạn.
Những vấn đề khác cũng lần lượt được quyết định trong hội nghị.

Kha lầm lũi bước tới chỗ ngồi mới.Tay cầm quyển vở,Kha vừa hất nhẹ cô bạn bên cạnh xích vô trong vừa lẩm bẩm:
-May mà chưa phải bàn đầu.
Có lẽ điệu bộ của Kha hơi ngổ ngáo nên mặc dù chỗ trống đã đủ rộng,Nhiên vẫn khẽ lùi vào trong một chút.Kha ngồi xuống vặn vẹo,vươn vai.Sau khi cảm thấy thoải mái,Kha quay qua nhìn Nhiên.Mắt Kha đang chăm chăm thì bị Nhiên phát hiện nhìn lại.
-Nhìn gì vậy?-Kha nhướng mày hỏi.
Nhiên im lặng quay đi.Đối với Kha,Nhiên vừa lạ vừa quen:quen vì học cùng lớp và thỉnh thoảng Nhiên hay phát biểu nên nhớ tên,lạ vì Kha chưa tiếp xúc trục tiếp bao giờ.
Thầy Luận-giáo viên bộ môn Sinh vật -bước vào lớp.Buổi học bắt đầu.
-Lùi vô chút nữa.-Kha nhích lại gần Nhiên.
-Thưa thầy,-Nhiên đột nhiên đứng lên-bạn này không cho em ngồi ở đây ạ!
-Chuyện gì thế!Bạn nào?
-Em không biết tên ạ!
-Thưa thầy,-Kha vợi đứng lên-em chỉ muốn bạn ấy lùi vào một chút.
Giọng thầy Luận nghiêm nghị:
-Đề nghị các em trật tự học tiếp.
Nhiên lặng lẽ ngồi im.Thỉnh thoảng,Kha lại với sang mượn sách,mượn thước…Mặc!Nhiên dăm đăm nhìn lên bảng.

Sáng hôm sau,Kha vừa bước vào vị trí đã thấy một vạch phấn rất đậm và thẳng kẻ dọc trên mặt bàn,đồng thời ,một cuốn sổ nhỏ để sẵn trong hộc bàn ghi hàng chữ nắn nót: Nữ quốc sơn hà nữ giới cư.Cớ sao…? Kha viết tiếp vào đó rồi đưa lại.Vì đang trong giờ học,với lại,Nhiên nhất định im lặng nên câu chuyện giữa họ nằm gọn trong cuốn sổ nhỏ,toàn những câu gãy gọn không theo quy tắc ngữ pháp nào cả:
-Chữ xấu,không đọc được.
-Hòa bình,hợp tác,cùng phát triển…
-Không hiểu.
-Chiến tranh lạnh hả?
-Cái giọng phỉnh phờ,ai mà ưa.
-Nhiều người còn muốn được phỉnh phờ…
-Như thế ở đây đừng có trách.
-Đây không gì ngoài mục đích hòa bình cho thế giới.
-Lý do to hơn mục đích.Mong sao chiến tranh để con trai các người chết hết đi.
-Đừng nói dại,lúc muốn tìm không được.
-Ba đồng một mớ…
-Như vậy đắt hay rẻ?
-Đắt!Con trai các người giá trị chỉ bằng cục đất sét.
-Nhưng con gái lại là cái xương sườn của cục đất sét ấy đấy.
Nhiên giật nhanh cuốn sổ cất vào cặp.
Ngày kế tiếp,Kha đến lớp thấy vạch phấn được kẻ đậm lại như cũ nhưng không có cuốn sổ nhỏ.Hôm sau,hô sau nữa vẫn thế.

Truyện ngắn vạch phấn truyen18.com

Thứ hai đầu tuần.
Sau giờ chào cờ,Kha nhanh chân bước vào lớp.Nhiên vào sau,thấy Kha đang ngồi sẵn ở đầu bàn,Nhiên đi vòng phía trong vào chỗ.Trên bàn,Nhiên không còn thấy vạch phấn,Kha gác cùi tay sang hẳn vết vạch cũ trong khi mắt ngó lơ đễnh,vẻ mặt rất vô tư lự.
Tiết học Văn mở đầu bằng việc kiểm tra bài cũ,cô Phiến gọi Kha đầu tiên.Kha cầm vở bước tới bàn giáo viên.Sau vài phút trả lời các câu hỏi của cô,Kha quay về chỗ đã thấy vạch phấn được kẻ lại y như cũ:rất đậm và thẳng.Kha tỏ thái độ…Đã mấy ngày nay không có trò gì vui nhộn.
-Cho mượn thước.-Kha khẽ hỏi.
Nhiên lấy thước đặt trên vạch phấn.Kha cầm thước và dùng thun buộc viên phấn vào đầu thước làm thành cây bút.Kha với đầu thước sang phía bên kia vạch phấn hí hoáy vẽ.Chỉ sau vài nét,trên mặt bàn hiện lên bức họa rất rõ và sinh động:một anh chàng lực sĩ đỡ tảng băng khổng lồ,trong khi miệng đang cố ăn hết tảng băng đó.
-Nhìn nè!
-Nhiên khẽ liếc qua.một tiếng hắt xì của Nhiên vang lên rồi lại im bặt.
-Tặng luôn cây thước này làm kỉ niệm nghe!-Kha giở giọng cùn.
Nhiên lặng thinh giở cặp lấy cây thước gỗ được đánh vẹc-ni bóng loáng cất kĩ trong ngăn nhỏ ra kẻ bài.
-Tặng cây thước đó cũng được.-Kha đưa câ thước nhựa đặt lại trên vạch phấn.
Giọng cô đang giảng bài say sưa.Kha vẫn trì níu:
-Đổi một câu lấy ba bò chín trâu.
-…
-Ao sâu cá mè.
-…
-Con sâu trên tóc nè!-Kha đưa tay chạm nhẹ vào tóc của Nhiên.

Gửi bình luận