Về đi, cún con ơi!

Mời các bạn đọc truyện về đi, cún con ơi! truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Ve di, cun con oi! truyen ngan

Về đi, cún con ơi! truyện ngắn

Bác Lê ơi! Con Cún nhà cháu có đến đây không? Nhìn đôi mắt to ngấn nước mắt và khuôn mặt gầy gò, hốc hác của đứa cháu gái mới hơn mười tuổi, người đàn ông thảng thốt đáp lại:
– Không, mà sao nó đến đây được?
Chưa nghe hết câu trả lời của người bác ruột, đứa bé đã khóc òa lên, thảm thiết. Người đàn ông trạc độ ngũ tuần vòng một tay ôm lấy đứa cháu gái và kéo nó vào nhà, đặt nó ngồi lọt thỏm vào chiếc sa lông mây, rồi vội vã đi lấy cho nó một cốc nước trắng. Đứa bé gái vẫn khóc thảm thiết khiến người đàn ông rất đau lòng mà chưa biết giải quyết thế nào? Mẹ nó là em gái ông, chết vì một cơn đau tim đột ngột cách đây hơn ba năm. Từ ngày mẹ nó qua đời, nó thường xuyên lui tới nhà ông và ông cũng thường xuyên tới chăm sóc đứa cháu gái tội nghiệp. Hôm đó, cách đây chừng hai năm, ông cũng ở đó – nhà cháu gái – một căn hộ ba phòng rưỡi khá rộng rãi và thoáng đãng trên tầng hai, một khu tập thể nội đô. Ông đang chuẩn bị ra về thì chợt thấy một con chó con lông trắng, có đốm vàng rất to ở lưng như một chú bò khoang chạy tọt vào nhà. Người cha thấy vậy vội vàng đi tìm gậy để xua con chó ra khỏi nhà. Nó quấn lấy chân đứa bé và ngước đôi mắt rất to tròn và gần như là toàn lòng đen màu nâu nhạt lên cầu cứu. Toàn thân run rẩy, nó có vẻ rất mệt nhọc và hoảng sợ vì bị truy đuổi. Người cha đã vớ được một chiếc gậy gỗ tròn và vùng lên, đứa bé vội ôm lấy đùi ông ta và hốt hoảng thốt lên: “Đừng! Bố!…”. Người bác thấy vậy vội can: “Ồ, mèo đến nhà thì khó. Chó đến nhà thì giàu. Đừng đuổi nó đi!”. Người cha lưỡng lự một phút rồi quẳng chiếc gậy vào phòng trong.
Đứa bé khom lưng cúi mặt làm quen với chú chó. Đôi mắt to màu nâu nhạt ươn ướt ngước mắt nhìn lên như vẻ cầu cứu và chiếc đuôi bông nhỏ vẫy nhè nhẹ. “Ồ, mày tên là gì hả? Tao gọi mày là cún con nhé! Cún cun cun…”. Đứa bé gái nựng con chó nhỏ. Đuôi nó ve vẩy nhanh hơn. Người bác bảo đứa cháu gái lấy cho nó một bát nước. Nó chạy vào phòng trong. Và thay vì một bát nước, nó bưng ra một bát sữa trắng. Con bé đặt trước mõm chú chó nhỏ. Nó đánh hơi và liếm mép, nhưng mắt vẫn nhìn lên và đuôi không ngừng phe phẩy, chưa dám ăn. Đứa bé gái phải nựng: “Nào cún con! Uống đi. Sữa Vinamilk đấy! Đừng sợ!…”. Đầu tiên chú chó thè lưỡi ra liếm vòng quanh chiếc bát. Không thấy ai có phản ứng gì, nó bắt đầu tăng tốc và loáng một cái bát sữa đã sạch trơn. Nó vẫn ra sức liếm khiến cái bát lăn tròn kêu lốc cốc trên sàn đá hoa. Người bác bảo: “Cứ để nó ở đây vài hôm. Nếu có ai đến nhận thì trả cho người ta”. Đứa cháu gái đáp vâng một tiếng rất khẽ.

Từ khi có cún con lạc vào nhà, đời sống tinh thần của đứa bé gái như được bù đắp một phần bởi nỗi trống trải mênh mông mà mẹ cô bé ra đi đã để lại. Ba căn phòng rưỡi trống trải đơn côi giờ nhiều lúc đã có tiếng cười đùa. Sau màn khởi đầu làm quen chỉ mất vài ngày, chú chó đã bện hơi cô chủ mới. Những lúc cô bé đi học, nó nằm thu lu ở một góc phòng, thở dài não nề. Nhưng đánh hơi được cô bé xuất hiện từ đầu cầu thang, nó đã vùng ngay dậy, đuôi ngoáy tít thò lò từ lúc cô bé còn chưa kịp mở cửa. Đầu tiên, cô bé cùng cún con chơi trò trốn tìm. Ba căn phòng rưỡi dù ngoắt ngoéo đến đâu chỉ chưa đầy nửa phút nó đã mò ra chỗ cô chủ trốn. Cô bé chui vào khoang tủ treo quần áo, nó đứng ngoài cào cào vào cánh cửa và sủa nhặng xì ngậu. “À, tao biết rồi! Mày có cái mũi, cái mũi thính như… chó ấy mà!”. Cô bé vừa nựng nó vừa lấy chiếc khăn quàng đỏ buộc chặt mõm nó lại. Cuộc chơi lần này có vẻ công bằng hơn. Và có lúc để dành ưu thế cho mình, cô bé còn ranh mãnh xức một ít nước hoa vào chiếc khăn quàng đỏ. Những lúc như thế, cún con phải dựng đứng đôi tai làm rađa định hướng, đợi từng tiếng động nhỏ phát ra từ chỗ cô chủ nấp để tìm đến. Rất nhiều trò huấn luyện chó trong phim ảnh và trong sách dần dà cô gái đã đem ra áp dụng. Nó đã biết tha dép ra khi ông chủ về. Và biết khẽ khàng dùng mõm nhấc từng chiếc giày hoặc dép da của ông chủ đặt lên giá. Duy chỉ có trò dạy nó làm toán cộng trừ đơn giản là nó bập bõm khi nhớ, khi quên. Những lần bạn bè của cô bé đến chơi, cô bé đều không quên giới thiệu về các trò “làm xiếc” của cún con. Tuy nhiên cứ đến giờ làm toán là thất bại. “Mẹ mày! Đúng là ngu như… chó”. Cô bé lấy tay đánh yêu vào đầu nó để chống chế với bạn bè. Lũ bạn thích chí cười ngặt nghẽo. Còn cún con chạy thẳng vào toalét, giơ một chân sau lên “tè” một bãi. Lũ trẻ lại một phen cười thích thú.

Gửi bình luận