Xin hãy thôi mưa

Mời các bạn đọc truyện xin hãy thôi mưa truyện được cập nhật tại chuyên mục truyện ngắn hay của truyen18.com.

Xin hay thoi mua truyen ngan

Xin hãy thôi mưa truyện ngắn

tôi đứng giữa rừng, mưa … vẫn là mưa …
cuối mùa đông cây vẫn gầy trơ nhánh
theo dòng nước đất sẫm màu đen quánh
tơi tả cuối cùng một chiếc lá phong (*)

(* trích “Mưa Vẫn Là Mưa” – SongGiang)

Cơn mưa đến từ lúc nào chẳng rõ, có thể từ đêm khuya, trong giấc ngủ, hay chỉ vừa bắt đầu từ buổi sáng sớm nay khi Nhi còn đang nằm mơ mộng trên giường . Cơn mưa dai dẳng theo Nhi suốt quãng đường từ nhà đến chỗ làm rồi lại rả rích cho đến giờ tan sở . Những hạt mưa rơi đều đều ngoài kiếng xe lồng vào những tiếng động của hai cái gạt nước, kéo qua, kéo lại đôi khi như muốn át đi cả tiếng hát của người ca sĩ trong xe . Nước ở đâu mà nhiều thế, như tuôn về từ muôn phía, ào ạt, vỡ toang, không ngừng nghỉ …

Nhi chợt rùng mình khi đẩy cánh cửa kiếng nặng chịch bước vào quán cafe quen thuộc . Không hiểu vì tiếng sét bất chợt nổi lên trên bầu trời hay vì không khí lành lạnh của cơn mưa . Nhi gọi cho mình một ly cafe rồi uống từng ngụm nhỏ bằng chiếc muỗng sắt xinh xắn, nghe hơi ấm tan trên đầu lưỡi nhưng đồng thời cũng cảm nhận một chút lạnh vương vấn . Không hẳn là một nỗi buồn, chỉ là một thoáng lao đao trong hồn . Cái cảm giác là lạ không tên gọi dường như luôn xuất hiện mỗi lần Nhi sắp gặp lại Tường . Nhi nhìn ra phía cửa nơi mà chỉ một chút nữa thôi Tường sẽ xuất hiện, với nụ cười nửa miệng ngạo mạn và mái tóc lấm tấm nước mưa . Nhi chợt giật mình nhận ra rằng hình như cuộc gặp gỡ nào của hai người sau một thời gian xa cách cũng đi kèm theo một cơn mưa y như cái lần gặp gỡ định mệnh của mười năm trước .

Nhi vẫn còn nhớ rõ như nó vừa mới xảy ra ngày hôm qua . Cũng vào một buổi sáng trong cơn mưa phùn, chiếc xe của Nhi đang chạy ngon trớn bỗng giở chứng đứng khựng lại ngay giữa ngã tư vào giờ đông đúc xe cộ nhất . Nhi tắt máy xe rồi rồ lại, chiếc chìa khóa chỉ kêu cạch một tiếng rồi im lìm . Nhi khổ sở bước xuống xe, tránh không dám nhìn vào những chiếc xe chung quanh để khỏi bắt gặp những cái cau mặt tức giận của những người trễ làm . Tiếng bóp kèn vang lên tứ phía . Đàng sau xe Nhi những chiếc xe đủ màu sắc đã bắt đầu hình thành một hàng dài . Giữa khung cảnh lộn xộn như thế thì khuôn mặt của một người con trai Á đông đã hiện ra như một vị cứu tinh . Tường nhanh nhẹn nhờ những người mỹ chung quanh đẩy xe Nhi vào một sân đậu xe gần đó rồi gọi xe kéo đem xe Nhi về cái garage nơi Tường làm để sửa . Khi biết được Nhi đang trên đường tới trường học Tường đã đề nghị chơ? Nhi lên trường rồi đón Nhi về lấy xe sau khi tan học:

– Cái này gọi là full service đấy – Tường nhìn Nhi nháy mắt – Khi tan học ra Nhi sẽ có một cái xe chạy ngon lành . Bảo đảm không tốt như xe mới không lấy tiền, chịu không ?

Nhi cười:

– Sửa tốt như xe mới mà không lấy tiền mới đáng nói chứ tốt như xe mới mà lấy tiền thì có gì là lạ .

Và từ đó họ quen nhau . Tình yêu đến với Nhi như một điều đương nhiên phải xẩy ra vì ơ? Tường là tất cả những gì Nhi vẫn hằng tìm kiếm ở một người tình từ khi bắt đầu biết mộng mơ . Tường lớn hơn Nhi năm tuổi, thích thơ văn, biết đàn guitar chút chút và hát hay đủ để dỗ dành Nhi khi cần thiết . Phải mà người lớn cũng có cái nhìn đơn giản như Nhi thì chắc sẽ chẳng có cái ngày Nhi ngồi một mình lặng nhìn mưa như thế này . Điều đáng buồn cho Nhi là trong số những người lớn ấy có Tường . Tường lúc nào cũng dùng sự chênh lệch học vấn giữa Nhi và anh để từ chối tình cảm của Nhi . Nếu không tình cờ đọc được những dòng nhật ký anh viết trong một lần đến căn phòng trọ của anh mà không có lời mời chắc chẳng bao giờ Nhi biết được rằng Tường cũng yêu Nhi . Tường nói :

– Em chỉ nên là một đứa em tinh thần của anh thôi Nhi . Vì sẽ chẳng có một tương lai nào có thể đến được với một thằng thợ sửa xe và một cô dược sĩ hết Nhi à .

Nhi đã bướng bỉnh:

– Anh tưởng cái bằng của em cao lắm sao ? Anh tưởng nó to lớn vĩ đại hơn tình yêu em dành cho anh sao ? Nó chẳng qua chỉ là một phương tiện để kiếm sống thôi mà . Mình đang ơ? Mỹ chứ đâu phải còn ơ? Việt Nam đâu mà còn coi trọng bằng cấp quá như vậy ? Em không thèm làm một đứa em tinh thần của anh đâu . Em vốn ghét những danh từ rỗng tuếch như thế .

Tường lắc đầu :

– Em còn nhỏ lắm chưa nghĩ xa như anh . Anh không tưởng cái bằng của em cao, anh biết nó cao so với một người như anh và mọi người khác cũng biết như vậy . Rồi em sẽ thấy anh nói đúng .

Và cười xòa:

– Không chịu làm em anh vậy muốn làm chị anh không ?

Gửi bình luận